Cái đẹp trong”Chữ người tử tù”của Nguyễn Tuân
Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?11646-Cai-dep-trong-Chu-nguoi-tu-tu-cua-Nguyen-Tuan&p=16797&viewfull=1
(HGTH.VN)
Cái đẹp trong”Chữ người tử tù”của Nguyễn Tuân
Nguyễn Tuân là nhà văn có tài và viết truyện rất có hồn.Tác phẩm của ông luôn để lại dấu ấn đẹp đẽ,sâu sắc trong lòng bạn đọc.Tác phẩm nổi tiếng nhất của ông là”Chữ người tử tù”và sau này là”Tùy bút sông Đà”.
”Chữ người tử tù” là một tác phẩm xuất sắc .Truyện được dựng nên từ một tình huống vô cũng gay cấn về thời gian và không gian.Về thời gian,người tử tù chỉ còn sống duy nhất qua một đêm vì sáng sớm hôm sau anh sẽ bị đưa đi xử bắn.Thời gian cuối cùng của một đời người trong tình cảnh bi hùng ấy đã đẩy đến đỉnh điểm mọi sự lựa chọn và quyết định khi người tử tù lại trở thành thượng đế của “chữ đẹp”được người cai ngục hạ mình tận cùng cầu xin anh ban cho “Chữ”.Tất cả sự việc đó được diễn ra trong không gian tăm tối của ngục tù.Đây cũng là lúc nét đẹp tâm hồn trú ngụ thầm kín trong cái vỏ của quan cai ngục được bộc lộ.Cũng là lúc người tử tù nhận ra tên cai ngục những tưởng xâu xa,đáng ghét kia lại trở nên đáng trân trọng làm vậy.Người tử tù không còn thời gian sống,không còn thời gian cống hiến cho đời nhiều nữa ngoài mấy tiếng đồng hồ đang bị thần chết đợi chờ từng giây từng phút đã trở thành người ban phát cái đẹp cho đời.Cái đẹp của anh được trân trọng đến tận cùng cuộc đời và người cai ngục trở thành kẻ lưu giữ cái đẹp đó cho đời.
Nội dung câu chuyện tự nó đã hay và hấp dẫn người đọc bởi cách kể chuyện tinh tế và Những cảm xúc,những suy tư tác động sâu sắc tới người đọc.
Bút pháp lãng mạn của tác giả được phát huy cao độ cùng nghệ thuật tương phản.Cảnh cho chữ được miêu tả tinh tế đến từng chi tiết.Đó cũng là cảnh mấu chốt nhất của thiên truyện,tập trung đỉnh điểm một hiện thực xúc động và một vẻ đẹp lãng mạn kì lạ trong chốn lao tù tăm tối đến nghẹt thở.Đó là thời gian và không gian của bóng tối và ánh sáng,của thiện và ác,cao cả và thấp hèn,của cái đẹp và sự tầm thường đê tiện.Đặc biệt,sự im lặng đến khôn cùng của việc cho chữ đến chỉ còn có âm thanh nhẹ nhàng,êm ái của nét bút như những nhát khắc của nghệ sĩ tạo hình đang đem hết tài năng và tâm huyết ra dâng hiễn cho đời trước khi chêt .Người tử tù đang trở thành nghệ sĩ tạo hình,nghệ sĩ viết thư pháp làm nên những hình tượng như chạm nổi.Những hình khối như hằn lên trên bề mặt chữ nghĩa.Cảnh cho chữ đẹp như một cảnh diễn theo lối điện ảnh vậy.Trên cái nền đen kịt của trại giam,bập bùng lên ngọn đuốc tạo nên một vùng sáng lớn vừa rực rỡ vừa trang trọng.Bên dưới ngọn đuốc là ba con người đang chụm đầu xung quanh một vuông lụa trắng.Một người tù “Cổ đeo gông,chân vướng xiềng xich đang đậm tô từng nét chữ”.Hình ảnh ấy mới đẹp và xúc động làm sao!Đó cũng là hình ảnh người đọc nhớ mãi không bao giờ quên bởi nó đánh thức vào sâu thẳm lương tri,sâu thẳm tâm hồn mỗi người.
Vuông lụa trắng là vuông lụa của người cai ngục đã chuẩn bị sằn để có dịp xin chữ người tử tù.Một vuông lụa mang vẻ đẹp tinh khiết ,cao quý xứng đáng để được người tử tù ban lên đó những nét chữ tượng hình,những nét thư pháp ra đời cùng con chữ mới đẹp và thánh thiện làm sao!Ta cảm nhận xúc động như cái đẹp đang được khai sinh,được lưu giữ,trân trọng và sống mãi muôn đời từ hành động cho chữ đó của người tử tù.
Chính Nguyễn Tuân cũng phải thốt lên gọi đây là”cảnh tượng xưa nay hiếm’.Một cuộc đảo lộn đang diễn ra trong vị trí từng nhân vật.Kẻ có quyền hành thì không có quyền uy.Uy quyền tối cao lúc này đã thuộc về Huấn Cao(ngườì tử tù),kẻ bị tước đoạt mọi thứ quyền.Người nắm giữ quyền sinh quyền sát(quản ngục)thì khúm núm sợ sệt.Kẻ tử tù thì ung dung đường bệ.Kẻ có chức quyền giáo dục tội phạm thì giờ đây đang được tội phạm giáo dục,cảm hóa bằng cái đẹp của nét chữ thánh thiện.
(Còn nữa)
Bookmarks