+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
kết quả từ 1 tới 3 trên 3

Ðề tài: Tiểu thư BỎ trốn

  1. #1
    HGTH's Member
    Lolem_@_'s Avatar

    Tham gia ngày: Jan 2012
    Bài gởi: 30
    Ðang: Lolem_@_ is offline
    Credits 3,978
    Được cám ơn: 40 lần
    4
    Normal
     
     

    Chủ Đề: Red face Tiểu thư BỎ trốn

    ►Lượt Xem: 6107 ►Trả Lời: 2
    ►Chia Sẻ:
    ►Ngày Gửi: 28-01-2012 ►Đánh Giá: ►Ủng Hộ: (hãy bấm vào nút +1)

    Tiểu thư BỎ trốn

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?25250-Tieu-thu-BO-tron-Tieu-thu-BO-tron&p=46276&mode=linear

    (HGTH.VN)



    Nó nhảy phốc lên bức tường cao dựng đứng bằng 1 cú nhảy gọn nhẹ tựa như con mèo trèo cây cau, mớ tóc dài , thẳng được mấy đứa trong lớp ví như dòng xuối chảy được nó cột lên cao 1 cách tàn nhẫn. nó chã quan tâm gì xất, nếu không mau đào tẩu thì có lẽ nó sẽ chẵng còn có cơ hội nào nữa để được tự do. Vào ngày mai, cũng có thể là đêm nay thôi . nó cô tỉu thư của tập đoàn CMI sẽ phải chấp nhận 1 cuộc hôn nhân với cậu chủ dòng họ ĐẶNG, cái con người mà nó thậm chỉ chả biết đến cái tên. Nó không thể chấp nhận cuộc đời mình lại kết thúc 1 cách loãng xẹt như vậy, nó phải bỏ trốn, cái ý nghĩ đó thoáng chạy qua rồi ở lì trong đầu nó không chịu thoát ra để bi giờ nó đang ngồi trên bờ tường cao chót vót này. Không phải là nó không biết cách leo xuống mà là không thể nào thoát xuống với cái váy dim dúa này được kèm theo cái bầy cẩu đáng ghét đang hầm hè phía dưới chân tường, rõ khổ cho thân phận nữ nhi…. Thôi thì giao thân cho trời định vậy, nó quyết định mình phải làm 1 cú nhảy lịch sử, nói là làm lấy đà , no…. hạ cách 1 cách an toàn lên đầu 1 con chó đang đứng gần đó…
    “ Ẳng… ẳng….ng “
    Con chó co giò chạy, nó cũng vát chân lên cổ chạy, 2 vật thể tách về 2 phía khác nhau, tưởng là trời xụp đến nơi, con chó đáng thương cứ cắm đầu chạy miết, tưởng con chó đang “dí” theo mình, nó cũng cắm đầu chạy mệt…nhưng không được nghĩ. Khi nó dừng lại nhờ vào 1cây SH đi gnược hướng, nó nằm bất động trên nền đất lạnh ngắt(như nằm vạ í) để nghĩ mệt,để nhớ ại chuyện gì đang xảy ra, xem nó có lên bàn thờ phụ ông bà bán trái cây chưa?
    “ko sao chứ” – thèn nhỏ ngồi trên cây SH giờ mới chịu nhảy xuống xe hỏi thăm nó sau 3’20s quan sát đối phương.(ĐẶNG NHẤT THIÊN- con trai út của tập đoàn họ đặng, là dân VIP trong giới quí sờ tộc, khả năng sát thương nữ giới 99% nhờ vào khuôn mặt thiên thần với những cú lừa tuyệt đỉnh, sẽ là người thừa kế tập đoàn ĐẶNG GIA ……..)
    “bộ mù hay sao mà không thấy, đi đứng như bị chó rược vậy hay sao mà đâm vào người ta hả….a….a….?????” ( không biết thì ai bị rượt?????????)….–nó ngồi dậy, xoa xoa cái tay bị trầy xướt , còn đâu là làn da trắng mịn bạch tuyết của nó.
    À quên, nãy giờ mãi chuêỵn quên chưa tự giới thịu. nó – TRỊNH CAO BẠCH TUYẾT , đúng như cái tên ông bà trịnh đã đặt cho nó, nó thuộc típ những người luôn ở trên cao, về cả cái tính hắt xì dầu( coi trời nhỏ hơn vung), cả về sắt đẹp thì có thể nói là khó đứa con gái nào theo kịp, lại là con gái độc nhất của tập đoàn có nguyên cả 1 hệ thống khách sạn,nhà hàng lớn nhất nhì nước-CMI.chưa nói tới cái chỉ số IQ cao ngất trời. Phải nói thì mọi người đìu phải ngước đầu lên nhìn nó( đúng như cái tên nhé).
    Bi giờ xin trở về với cái cậu nhỏ xui xẻo sao đụng phải nó lúc nãy, cậu ta như bị trồng xuống đất, là ngạc nhiên, cũng đúng, dễ gì gạp được mĩ nhân giữa phố, mà mĩ nhân này lại đanh đá như mấy bà chủ nợ thì lại còn gọi là hàng hím.
    “ơ … cô nghĩ là mình có mắt hay sao mà nói tôi? Chạy như chết đâm vào xe tôi mà giờ còn lớn tiếng vậy à? À hay là định ăn vạ với tôi? Muốn bao nhiu? Nhìn bộ dạng là đủ biết…” –hắn móc cái ví, lấy ra 1 xấp tiền màu xanh lè.
    Nó bàng hoàng mất vài phút, nhìn lại bộ dạng của mình, cái váy xinh bị rách 1 đường dài, để lộ đôi chân dài thon mịn, có 1 vết xướt nhẹ nhưng lại vô cùng nổi bật trên nền da trắng, nhìn vào cái bảng mặt thằn nhỏ đáng yêu là thế nhưng miệng mồm lại thoát ra những lời ….nó đứng lên giật lấy xấp tiền trên tay thằng bé , đôi mắt nó như ngấn lệ, nhìn thẳng vào mặt caí con người đáng ghét đang đứng trước mặt mình- căm thù, nhìn vào xấp tiền trên tay, rút ra trong đó tờ 100k, đưa cho hắn
    “lấy tiền này mà đi sữa xe”- nói rồi nó ngoảng mặt đi thẳng, bờ vai nó khẽ run lên, từ đâu trên gò má mịn màng hàng nước nóng hỗi chực tuông rơi, nó quệt đi, nhẹ bước. thèn nhỏ trợn mắt nhìn theo nó, cảm giác bực mình xuyên xuốt trong từng nơ ron thần kinh. Leo lên cây SH, phóng thẳng, biêth thự TRỊNH CAO.
    Trở về với cô tỉu thư đanh dá của chúng ta, sau khi đã trốn thoát khỏi nhà, lúc này đang đi trên con đường ngập đầy lá vàng rơi, cái khung cảnh bình yên, vốn thân thuộc của hà nội những ngày cuối thu. Vậy mà hình như nó chưa bao giờ được tận hưởng sau những bức tường cao , cổng lớn, những chiếc ô tô đưa đón, tách biệt nó ra xa cả…..
    Vô định là từ ngữ có thể dùng nói cho nó lúc này, không thể đến tá túc nhà bạn bè, thể nào ba mẹ nó cũng sẽ lùng ra nó thật dễ dàng, mà níu không thì cũng chã đứa nào dám bao che cho nó. Chak! Bạn bè…. Nhà người thân thì lại không , trên cái đất thủ đô này thì nó thân được với ai???? Nó nhảy vào khách sạn bên đường,nhìn tạm ổn, cũng may nó thông minh, trước khi đi đã kịp mang theo tất cả số tiền tiết kịm với cái thẻ VIP. Tần 7, cầu thang máy đông nghẹt người,nó cảm thấy khó chịu với cảm giác chăn chúc này, thật sự là không quen, nó giẫm chân lên người đứng cạnh, con nhỏ bên cạnh nó khẽ nhăn mặt,trợn đôi mắt lên nhìn nó, nó nghênh mặt,nhìn con bé vẻ thách thức, chã thềm nói tới 1 tiếng xin lỗi, nò lại không quen.
    “này, bộ mầy bị câm hay sao mà không nói gì vậy?”-nạn nhân của nó lên tiếng.
    Nó đứng đó, thản nhiên như chưa hề có chuyện gì xáy ra hết, bình thản.cái bình thản đó hình như làm con nhỏ kia nổi điên lên, thang máy đã thưa người, hình như càng lên cao người càng ít, con nhỏ tiến về phía nó.
    “này, cái con nhỏ kia”-con bé kia gầm lên, cái gầm rít qua khẽ răng, nghe đến là chói tai.
    Nó quay lại, nhìn thẳng vào mắt con bé, cũng vẫn bình thản chán/
    ‘cậu gọi tôi à? “-nó vừa hỏi vừa nở 1 nụ cười nữa miệng, nụ cười khiếng bao thằng con trai đỗ gục mà không cần đến đao kím, nụ cười chết người.
    “bộ tao gọi chó?”-con nhỏ kia hình như hết bình tĩnh nỗi trước cái vẻn bình tĩnh của nó
    “tôi tưởng cậu gọi chó thật, nhìn cậu giống bạn cua nó vậy mà”-nó cũng chã vừa, đáp trả con nhỏ 1 cách bốt chát như vậy.
    Từ đâu đó ở trong thang máy có tiếng khúc khích, nó cũng chã quan tâm.con nhỏ kia hình như bị choáng vì nó, cái con bé đứng trước mặt mặt bắt đầu biến sắt, bao nhiu son phấn bôi trắt trên khuôn mặt xinh xắn của nhỏ hình như đang phản tác dụng, nó làm cho khuôn mặt của con nhỏ trơ ra như bức tượng thạch cao làm mẫu trong giờ họa mà ông thầy mỹ thuật bắt nó vẽ miết đến là chán. Nhìn thấy khuôn mặt đó bỗng dưng nó lại cảm thấy tức cười, tầng 8, cửa thang máy hé mở, nó bước ra ngoài, nhìn thẳng vào mắt con bé, nở 1 nụ cười lại nữa miệng. con nhỏ chưa kịp phản ứng thì cửa khép lại , nó tức như chưa bao giờ được tức.
    301-phòng vip, có ban công hướng ra dòng sông uốn lượn , phía dưới những chiếc xe chạy tấp nập nối đui nhau ko có đỉm dừng,sao cái xa hoa lại gần thế, mà những thứ êm đềm lại như xa tầm với. bước vào bên trong, thả người xuống chiếc giường được thiết kế cầu kì kỉu quí tộc pháp những năm cuối thế kỉ 19, nhìn bao quát xung quanh, căn phòng rộng, nội thất sang trọng, đúng chất của 1 căn phòng vip. Nó có cảm giác cấn cái gì đó dưới lưng, chực nhớ đến xấp tiền của thèn nhỏ lúc nãy, 2 trịu đồng cho 1 vụ va quẹt nhỏ, nó nở nụ cượi chua chát nhìn lại bộ dạng mình. Trong chiếc gương lớn, con nhỏ nó hiện ra . tay chân trầy xướt sau vụ đào tẩu + va quẹt, nó cảm thấy buốt toàn thân, nhức nhối vô cùng. Chiếc vali nhỏ nó mang theo , nó khẽ cười, cũng may là nó đã kịp chọn ra mấy bộ đồ xinh nhất để đi dự tiệc. vẫn may, vẫn may…nó vặn nhạc thật to, lao vào phòng tắm, ngâm mình trong bồn nước, nó khẽ nhịp theo khúc nhạc, bao nhiu u buồn chạy theo làn nước khắp người, chạy ra ngoài….
    ************************************************** **************************
    Về phía gia đình trịnh cao, sau khi phát hiện ra tờ giấy tỉu thư “đính” lên cửa bằng 1 mũi dao nhọn hoắc . “ muốn con trở về thì hãy hủy hôn” . nhận được tờ giấy từ tay người hầu gái trịnh phu nhân đã lập tức xỉu , về phần ông trịnh thì chua xót nhìn vợ nằm trên giường bệnh, đứa con gái duy nhất cũng chính là đứa con độc nhất của ông lại dám làm cái chuyện tày đình này. Thật là con dại cái mang.
    “tìm tỉu thư về đây cho ta” – lệnh vừa ban xuống, bao nhiu gia nhân trong nhà đìu lập tức tủa đi khắp nơi, chả mấy chốc mà chuyện trịnh tỉu thư bó trốn lan nhanh theo tốc độ “bà tốm”.ông trịnh như đang ngồi trên đống lửa, cái hôn ướt này thật sự là không thể hủy bỏ được, nó liên quan mật thiết đến cái gọi là sự nghịp baođời nay ông cha để lại, nó không thể hủy hoại được trong tay ông, thật sự là không thể. Lấy ĐẶNG NHẤT THIÊN thì cuọc đời của BẠCH TUYẾT đồng nghĩa với việt đặt chân lên thảm vàng, ông không thể nào nhân nhượng cho đứa con gái mà ông hết mực yêu thương, chỉ là của riêng ông, sự thật đó chỉ mỗi ông và người ấy biết. ông không muốn nó đau khổ, lại càng không muốn mất nó.
    ****************************************
    18h tại khách sạn xương mù, bạch tuyết choàng tỉnh sau giấc ngủ , nó uể oải vươn mình, bước chân vào phòng tắm, nó cảm thấy thật sảng khoái , chưa bao giờ có cái cảm giác này tại gia đình. Luôn có vài vệ sĩ kè kè bên nó, đi đâu cũng phải ngồi trong xế hộp, đến cả việt mua xắm thì nó cũng chã phải đi đâu, bà trịnh sẵn sàng gọi cho người mang tất cả những cái gì đẹp nhất đến tại gia cho nó ( chu choa). Nói chung là nó không hoàn toàn phải ở trong biệt thự trừ những buổi học trên lớp, mọi thứ với nó như đã được lập trình từ đầu, nhưng như thế không đồng nghĩa với nó là 1 cô tỉu thư ngoan hiền, trái với mong đợi của ông trịnh nó luôn tạo ra những tai họa không tên,lại rất ngoan cố . chưa chịu thua ai bao giờ.
    Nó dợm bước khỏi phòng, thang máy chỉ mình nó, như vậy lại càng khỏe , tránh khỏi ánh mắt dòm ngó của mọi người trước vẻ xinh tươi của nó, nó thật sự là cô gái , luôn rất muốn mọi người chú ý đến mình, nhưng giờ này đìu đó có thể mang rắt rối đến cho nó, không thể nào để bố nó tìm về khi vừa trốn đi chưa được 1 ngày, như thế thì còn đâu danh tiếng nó nữa.chọn 1 bàn khuất trong tiền sảnh, phòng ăn của khách sạn khá rộng, những chùm đèn lấp lánh tỏa ánh sáng nhẹ, toát lên vẻ sang trọng của nơi này, từng địu piano du dương , lãng mạng cho bao cặp trai gái . nó yên vị , ngắm nhìn xung cảnh xung quanh, toàn là người trong giới quí tộc, họ ăn mặt như những ông , bà hoàng thời xưa, thật nực cười. bên ngoià, những hạt mưa nhẹ nhàng rơi, lấm tấm lên mặt kính những giọt nước mắt .
    “tỉu thư cho tôi ngồi chung được không?”- giọng của thằng con trai nào đó trước mặt.
    Nó chã thềm ngẩn mặt lên, vẫn cắm vào cái menu để trước mặt, xem sự hiện diện của tên kia như con số 0
    “tỉu thư không phiền chứ?”-thằng nhỏ ngồi xuốn đối diện nó, có vẻ như hắn ta không biết cái gì là xấu hổ. nó ngước mắt lên, khuôn mặt này quen thật, hình như nó đã gặp đâu đó, thoáng nhận ra cố nhân nó khẽ “à “ lên1 tiếng. thèn nhỏ cũng nhận ra nó. Lại cũng “à” 2 âm thanh hình như phát ra 1 lúc. Con bé nhếch mép, nở nụ cười nữa miệng.
    “trái đết tròn nhỉ?”-con nhỏ chống 2 tay lên bàn, đẩy ghế bước đi, không kịp đợi người bồi bàn mang thức ăn ra.thèn nhỏ sững sờ nhìn theo bạch tuyết, có lẽ mình nhầm. đây là đâu chứ? Khách sạn xương mù nha, là 1 trong top 5 khách sạn lớn nhất cả nước của tập đoàn CMI . vậy mà con bé lại có thể vào, quả thật nó là người như thế nào??
    “đến vũ trường hoàng gia”- bạch tuyết ra lệnh cho người tài xế tatxi.
    Lần đầu tiên ra ngoài lúc 7h tối 1 mình, cũng là lần đầu tiên nó đi vũ trường, nó biết nơi đó là nơi tập trung các tỉu thư , công tử của những gia đình nổi tiếng. tiếng nhạc với âm lượng lớn giộng vào tai nó, nhưng hình như không làm nó thấy khó chịu, ít nhất thì tiếng nhạc vẫn còn dễ chịu chán với tiếng hét của con bé dọn phòng mỗi khi “nhặt “ được trên giường nó 1 con chuột bạch hay con rắn đang cuộn mình ngủ.
    “ê! Mầy thấy con bé mặt váy đen mới vào không? Nhìn chuẩn phết nhỉ? “
    “chak! Hàng hím đây, nhìn nó mà đã mắt”
    “tới đó nha?”
    “ok”
    Nói rồi 2 thèn ngồi gần cửa đứng lên,1 thèn cao to nhìn ra dáng dân cơ bắp, thèn kia lại có vẻ trái ngược nhìn như thư sinh chỉ biết đến sách .cùng nhau tiến lại về phía nó đang ngồi tại quoài bar, trước mặt là li vang xóng xánh trong li.
    ‘ ê bồi! 2 quysky” -1 thèn lên tiếng.
    “sao cô bé, ngồi 1 mình ak? Cho bạn này ngồi nữa nha”
    Nó khẽ ngước mặt lên, trong ánh đèn tối sáng, làn da trắng nổi bật lên, khuôn mặt xinh tươi khẽ mỉm cười, nụ cười chết người . 2 thèn đứng hình, nhìn bạch tuyết như bị thôi miên. Quả thật là hàng hím.
    “tự nhiên” –nó nói rồi lại trở về vẻ lạnh lùng cố hữu của mình, trở về với li vang .
    “bé đi 1 mình ak? Tối nay rảnh đi chơi với bạn anh nha”-cái thằng cao to ra giọng mời mọc.
    Nó không ngước mặt lên , nhấp 1 ngụm vang nhỏ, thứ rựu ngon, ngọt nơi đầu lưỡi, nhưng lại đắng trong lòng, đót trong cuốn họng nó 1 tia lửa.
    “bao nhiu?”- nó gằn giọng, thốt ra từng từ.
    2 thèn nhỏ xửng sốt, con bé, tiếng nói, có gì đó uy quyền làm bạn nó cảm thấy run sợ.
    “haha… không ngờ, cô bé muốn bao nhiu?” – sau khi lấy lại bình tĩnh thèn nhìn gióng thư sinh mới lên tiếng.
    “1k đô”-vẫn không nhìn lên, bạch tuyết lại nhấp thêm ngụm vang nữa, tia lửa hình như lại bùng lên, nóng.
    2 thèn con trai như sửng sốt thật sự trước cái giá con bé đưa ra. Bạn chúng mắt chữ a, mồm chữ o nhìn con bé, nhìn dáng vẻ yêu kiù, dĩm lệ của nó.
    “cô nghĩ mình là ai thế? Xin tỉnh lại giùm đi nha, 1k đô ak? 1 chút sắt đẹp, 1 tí phấn son là nghĩ mình là công chúa ak? Haha… “
    Nó nhìn li vang trong tay, tia lửa hình như đã nóng hơn trong lòng nó, có gì đó như đang cháy trong nó, li vang cũng như sôi lên , hét li rượu trên tay vào mặt thèn con trai đối diện, nó đứng chập chững trên đôi giày cao gót. Mà không biết là này giờ gần đó, có 1 tên con trai đã nghe toàn bộ câu chuyện , thấy hết những hành động của nó, hắn khẽ mỉm cười, nụ cười bí ẩn. đó là HOÀNG NHẬT PHI ông trùm trong giới làm ăn ngầm, hắn ta mang vẻ điển trai của 1 tên thư sinh chân yếu tay mềm, nhưng lại mang trong mình sức mạnh của 1 con rồng lửa. những mánh khóe làm ăn trong xã hội ngầm làm người ta có cảm giác nể sợ hắn ta . uốn cạn li vang .
    “ chê đắt ak? Chê đắt thì biến, “ –bạch tuyết nở nụ cười lạnh nhạt , nụ cười làm 2 tên con trai kia cảm thấy tóc gáy dựng đứng. máu tức dồn lên mặt, khuôn mặt 2 thèn biến sắt trông như con cháu của mã giám sinh. Bạch tuyết cản thấy đầu óc mình quay cuồn, cảm giác như có luồn lửa cháy trong người, cô bấu lấy thành bàn. Tiếng nhạc vẫn ồn ào, những con gnười ngoài kia đang nhảy như điên dại quên hết mọi sự đời. tên bồi bàn nhìn cô gái ra vẻ e ngại, hắn ta biết rất rõ 2 tên con trai kia. Bạn chúng đìu là công tử của những gia đình tai to mặt lớn, ở đây ai là không biét bạn chúng, hống hách, hách dịnh. A biết cô sẽ không được yên ổn với 2 tên tỉu nhân này.hình như tên thư sinh cũng nhận thấy vẻ bất thường trong khuôn mặt của cô. Hắn ta nở nụ cười gian manh, nụ cười đỉu cán. Lúc đó cũng là lúc đôi chân cô bé như bị đột quị, chùng xuống, việt đứng trên đôi giày cao 7phân với cô bi giờ là việt không tưởng. cô chưa uống rượu bao giờ….
    “đay là bạn gái ta, xéo mau”
    2 thèn con trai ngước lên nhìn người đối diện , bạn chúng thấy tóc tai mình dựng đứng, da gà nổi lên hết, cái gọi là dũng khí lúc nãy như biến đi đâu sạch trơn. Bạn chúng rối rít xin lỗi rồi 3 chân 4 cẳng vác lên cổ mà chạy. ôm cô bé trên tay, hắn ta tién ra ngoài, ra lệnh cho tài xế chạy về hương biệt thự MÀU XANH, đúng như tên gọi , ngôi biệt thự tọa lạc trên 1 quả đồi cách xa thành phố phồn hoa, khuôn viên biệt thự thuộc loại rộng lớn và có phần đồ sộ này làm người ta dễ nhầm với những tòa lâu đài cổ , khu vườn được thiết kế theo kiủ mê cung thu nhỏ, níu không phải là người nhà thì khó lòng thoát ra khỏi những bức tường cỏ . đó chỉ mới là khu vườn, căn biệt thự cũng được khoát lên lớp áo màu xanh, nằm lẫn vào trong 1 khu rừng dương, loiạ cây chỉ sống tốt trên nền đất cát. Lối vào tòa nhà có trải sỏi đen, những viên sỏi quí hím, đen tuyền nổi lên trên nền cát trắng. tiếng lốt xe chạy trên nền sỏi phát ra những âm thanh sột soạt làm bạch tuyết thức giấc, nhưng có vẻ như li vang vẫn chưa hết tác sụng, cộng thêm sự mệt mỏi làm cô không thể nào ý thức được mình đang đi đâu, cô lại khép mắt, chìm vào giấc ngủ xâu khẽ trở mình trên tay người con trai xa lạ như 1 chú mèo con. Cô thấy yên bình…..cũng rất may cho bạch tuyết, sau khi cô được người con trai bí ẩn kia đưa ra khỏi vũ trường thì cũng là lúc người nhà họ trịnh ùa vào tìm kím tỉu thư, quả thật ông trịnh đoán không sai, với bản tính híu kì của con gái thì cô sẽ đi đến những nơi đông vui. Nhưng ông đã chậm 1 bước.
    “cô gái này thật kì lạ, lúc này lỡi lẽ thì vô cũng chua chát, giờ thì lại ngủ như 1 đứa trẻ”- NHẬT PHI ngồi bên cô gái đang êm đềm chìm vào giấc ngủ, đâu đó trong anh lại hiện lên cảm giác lạ lùng khó mà gọi tên được. cảm giác thân quen chưa bao giờ có ở những cô gái mà anh vẫn hay vui chơi qua đường .
    Bốp….
    Âm thânh khô rỗng vang lên , đó là tiến da thịt chạm vào nhau, nhưng là da thịt của lòng bàn tay típ xúc với da mặt, người đón nhận cú đánh như trời giáng đó của bạch tuyết không ai khác chính là nhật phi. Làm anh a choàn tỉnh, nhìn thấy khuôn mặt lạnh phăng của bạch tuyết a khẽ mỉm cười, quên đi luôn cả cái tát xúc phạm mình. Nụ cười như mở cõi lòng làm bạch tuyết cảm thấy bối rối trước người con trai xa lạ mà trước giờ cô chưa bao giờ gặp phải. nhưng ngay tức khắc bạch tuyết đã lấy lại được dáng vẻ thường ngày, cô đưa mắt nhìn xuống tay mình đang nằm gọn trong tay hắn ta định dang cách tay còn lại cho hắn ăn típ cái nữa thì nhật phi đã nhanh chóng đưa tay lên nắm luôn bàn tay còn lại của cô.
    “như vậy là đủ rồi đấy cô bé, tôi không muốn ra tay với phụ nữ, nhưng đừng làm quá đáng”-hắn ta đứng lên, dẹp mất nụ cười thân thiện đi.
    “người đâu, mang đồ vào cho tỉu thư”-hắn bước ra ngoài, để lại bạch tuyết với vẻ mặt khó hỉu, pha lẫn sự bối rối+ chút tức giận. ‘hắn ta đỡ được cú đánh của minh??????’
    “thưa tỉu thư, xin cô thay trang phục rồi ra dùng bữa với cậu chủ”- cô gái a hoàng nhìn nó khép nép, giờ nó mới để ý đến xung quanh, đây có vẻ là 1 biệt thự lớn của 1gia đình có tiếng tăm nhưng lại thích sự ở ẩn, căn phòng đầy tiện nghi, nhưng lại toát lên cái gì đó thân thuộc với nội thất bằng gỗ, phòng của con gái, cô nhận ra đìu đó ngay vì rèm của màu hồng bay phất phới, phòng lại chất khá nhìu gấu và búp bê trong góc phòng. Vậy chủ nhân căn phòng này là ai?
    Nó thay xong bộ váy màu đỏ, nổi bật làn da trời phú của nó, bộ váy có vẻ cũ nhưng vô cũng quí phái, chưa có người mặt bao giờ, nó là tỉu thư con nhà quyền quí nên nó có thể nhận ra được ngay đìu đó.
    “đây là đâu?”-nó nhướng mắt lên nhìn cô gái đứng trước mặt, con bé trạc tủi nó.
    “dạ thưa , đây là biệt thự màu xanh ạ”- con bé nói mà không dám ngước mặt lên nhìn nó, hành động đó làm nó nhớ tới cô hầu gái ở nhà . luôn nhìn nó cảnh giác, sợ sệt.nó bất giác mỉm cười, nụ cười thoải mái hoàn toàn không giả tạo.con bé kia khẽ ngước lên, ngạt nhiên khi nhìn thấy vẻ đẹp của nó. Cũng thắt mắt tại sao tỉu thư l;ại cười vui vẻ như vậy.
    “dạ thưa….’
    “ak! Không có gì đâu. Cô tên gì?”
    “dạ thưa em là tỉu yến, a hoàng ở đây ạ, xin được phục vụ tỉu thư cậu chủ đang đợi tỉu thư dưới nhà ạ”
    Chợt nhớ tới cái bụng rỗng của mình xệp lép 2 ngày nay của mình nó nhanh chân đi theo tỉu yến. nó đói muốn lã người thế mà đường tới nhà ăn lại vòng vèo khủng khíp, y như đường lên trời vậy. mà không ngờ được rằng căn phòng kia đã toát lên vẻ sang trọng thì dưới náy lại cho thấy được vẻ giàu có của gia chủ làm nó không thế giấu được vẻ ngạc nhiên. Gia đình này ko hề thua kém nhà nó níu không muốn nói là có phần trội hơn.
    “thưa cậu….”
    “cô lui đi”-ko đợi tỉu yến nói hết câu hắn ta đã đủi cô bé ra ngoài, hống hách.bạch tuyết lúc này mới nhìn rõ hắn công nhận hắn thật sự là người con trai có sở hữu được 1 nét đẹp hím có, nhìn thư sinh nhưng lại không phải như vậy.bạch tuyết buôn mình xuốn chiếc ghế đối diện hắn ta, tự nhiên không thể nào chịu nổi như thể đây là nhà mình vậy.
    “cô gái, cô có nhớ chuyện gì xảy ra hôm qua với mình ko???....”
    “anh muốn tôi trả ơn anh? Chuyện hôm qua tôi hoàn toàn không nhờ anh can thịp vào, chỉ là anh rảnh rỗi nên nhảy vào.”
    “haha.. cô thú vị thật, tôi là …. Hoàng phi”-hắn ta khẽ đưa mắt ra hịu cho người làm của ình về cái tên mà hắn mới sáng tác ra.
    “tuyết tình”-cô nói láo mà không chớp mắt, đúng là phong thái của kẻ làm chuyện đại sự
    “cái tên hay nhỉ?” –hán ta nhìn thẳng vào mắt cô bé làm cô khẽ rùng mình.
    “ukm”
    Vừa lúc đó phía xa mùi thơm bay lại, làm bụng cô phát ra tiếng mà ai-cũng-biết-là tiêng-gì. Hắn ta khẽ mỉm cười làm nó cảm thấy xí hổ không bít giấu đâu cho hết, níu có cái lỗ nào đó thì nó nhất định sẽ nháy xuốn dưới đó mà ngồi. bàn ăn được bày ra, nó lập tức r\tập trung chuyên môn mà không ngần ngại hay khách sáo, hắn ta vừa nhâm nhi tách caffe, vừa nhìn cô bé vô tư trước mặt mình, cô làm trái tim hắn như tan chảy…
    “bộ chưa thấy người đẹp lần nào hay sao mà nhìn ghê vây?”-nó kết thúc bữa sáng bằng tách sữa nóng của tỉu yến mang tới.nó khẽ cười với cô bé.
    Nhìn nụ cười ấy nhất phi như chết lặng, tim anh nhói lại, cô bé ấy giống mẹ anh đến không ngờ.
    “đừng tự tin thế chứ”
    “tôi chỉ nói sự thật thôi”

    +5 EXP

    Bài viết ngẫu nhiên trong diễn đàn:

    • » Hãy cảnh giác trước lời nói của phụ nữ...
    • » Vương Thu Phương hụt hẫng vì bị...
    • » Cho em hỏi cơn mưa phùn lãng du ở nơi...
    • » Gái Việt Ngoan Hiền Là Đây! Chẹp Chẹp
    • » Cuộc đời của 12 cung hoàng đạo sau kết...
    • » Tri kỷ
    • » Ninja Loạn Thị -- Tập 35 Cặp Đôi Ăn Ý
    • » Kịch tính và hấp dẫn với phim truyền...
    • » Truyện 325: Khoảng lặng giữa hai nhịp...
    • » Wanbi Tuấn Anh - Đôi Mắt 2013 -Melody

    Bài viết ngẫu nhiên cùng mục:

    • » Anh bỏ thuốc lá rồi , vì 1 người anh yêu
    • » Đôi mắt phượng
    • » Người tiêu thụ giấc mơ
    • » Con Mang Cuộc Đời Mẹ
    • » Lấy Chồng Đài Loan
    • » Cô gái thứ 15
    • » Lời thách đố tình yêu
    • » Những Ngày Tháng Chộn Rộn Vì Cơm, Áo,...
    • » Câu chuyện tình yêu
    • » Cổ Tích Có Hương Kẹo Mút
    Share |

  2. Đã có 7 thành viên nói cảm ơn tới Lolem_@_ cho bài viết có ý nghĩa:

    ღ→ Hứa Như Thường ←ღ (28-01-2012), bé hạt tiêu (30-01-2012), cass_dbsk_chunsu (29-01-2012), HGTH.VN (28-01-2012), hieu_lha (28-01-2012), N3v3rl0v3 (12-09-2012), Vịt Lùn (29-01-2012)

  3. #2
    :.♥.. Sóng Trắng ..♥.:
    Vịt Lùn's Avatar

    Tham gia ngày: Jul 2011
    Bài gởi: 1,400
    Ðang: Vịt Lùn is offline
    Credits 15,729
    Được cám ơn: 2,404 lần
    19
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?25250-Tieu-thu-BO-tron-Tieu-thu-BO-tron&p=46276&mode=linear

    Truyện hay ... Đúng thể loại truyện yêu thích của mình .... có hơi "màu hồng" tí nhưng không sao nhỉ? hì hì hì
    Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu…
    Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được
    Vịt Lùn s2 Hạt Giống.
    Thành viên gia đình Toshiro

    Share |

  4. Thành viên đã nói cảm ơn tới Vịt Lùn cho bài viết có ý nghĩa:


  5. #3
    HGTH's Member
    vucuong2403's Avatar

    Tham gia ngày: Sep 2012
    Bài gởi: 1
    Ðang: vucuong2403 is offline
    Credits 192
    Được cám ơn: 0 lần
    1
    None
     
     
    Share |

+ Trả Lời Ðề Tài+ Gởi Ðề Tài Mới

Người dùng tìm thấy trang này qua từ khóa:

Tieu thu bo tron

doc truyen tieu thu bo tron

Truyen tieu thu bo tronTruyen tieu thu bang giaTruyen ngan tieu thu bo trontieu thu bo chonTjeu thu bo tronhttp://hgth.vn/diendan/showthread.php?25250-Tieu-thu-BO-trontieu thu bi antruyen ngan tieu thutieu thu bang giaTruyen tieu thuTruyen tiu thu bo trontiểu thư bỏ trốnDoc truyen tiu thu bo trondoc truyen tieu thu bang giaDoc truyen tieu thu bi antruyen co tieu thu bi anTjeu thuTruyen tjeu thu bo tronTieu thu bo tron trang 2truyen tieu thu bi antruyen tieu thu bo chondoc tieu thu bo tronDoc truyen Tieu thu bo chon

Thẻ cho đề tài này

Bookmarks

Textlink: ga dong tao   information website