Thông điệp cuộc sống

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?34843-Thong-diep-cuoc-song-Thong-diep-cuoc-song&p=62862&mode=threaded

(HGTH.VN)
Tiếng nhạc chuông vang lên, tôi uể oải với lấy cái điện thoại.
- Này, ra trường chơi đi. Tối nay trường mình có ngày hội văn hóa Việt - Nhật đấy - Cô bạn thân của tôi ở đầu dây bên kia hồ hởi.
- Thôi…mệt lắm…không đi đâu… - Tôi vừa nói vừa ngáp ngủ, mắt vẫn chưa mở ra được. Lại là hát với múa chứ gì? Chán ngắt!
- Đi đi! Vui mà. Có trò chơi nữa đấy. Ở nhà cũng có làm gì đâu? Vậy nhé. Sang luôn đây. Chuẩn bị đi!
- Khoan!
- Tút! Tút! Tút!
Tôi đành miễn cưỡng ngồi dậy…
Khi chúng tôi đến trường thì đêm hội đã bắt đầu. Người ra người vào, âm thanh náo nhiệt, sân khấu rực sáng ánh đèn, chỉ là, tôi chẳng có hứng thú, thế thôi. Tôi tự đi kiếm lấy một góc khán đài để ngồi, mặc cho cô bạn cố gắng kéo ra gần sân khấu. Cũng vẫn là mấy tiết mục văn nghệ, mấy màn giao lưu, hay thì hay thật, nhưng có gì đặc biệt đâu. Thà là cứ ở nhà nằm ngủ hoặc ngồi lướt web cũng còn đỡ buồn chán hơn.
Thình lình đèn tắt, cả khán phòng chìm trong bóng tối. Vài giây sau, trên sân khấu có người bước lên, ánh sáng dồn cả nơi đó.
À, là một vở kịch câm. Không có lời thoại, chỉ có âm thanh, hành động và biểu cảm của nhân vật, có lẽ nhờ thế mà lại thu hút được một người chẳng hiểu chữ tiếng Nhật nào như tôi. Vậy là tôi cứ thế dõi theo vở kịch.
Đó là câu chuyện về một cậu sinh viên hay ngủ nướng, mặc thời gian trôi qua. Mỗi ngày, cậu đều uể oải thức dậy, uể oải đánh răng, mặc quần áo, uể oải ra khỏi nhà, uể oải lên xe buýt, rồi lại uể oải về và ngủ. Tôi giật mình, cứ có cảm giác như chính mình vậy đó.
Rồi một buổi sáng như mọi ngày, cậu bước lên xe buýt. Trên chuyến xe ấy, từng hành khách xuất hiện, với mọi tuổi tác và thân phận khác nhau: một anh công chức xách chiếc cặp đen đi làm, cặp vợ chồng ẵm đứa trẻ sơ sinh về thăm quê ngoại, một đôi bạn trẻ âu yếm nắm tay nhau, và cuối cùng là một cụ già lưng đã còng, tay run run, bước đi chậm chạp. Những con người đó là biểu hiện của muôn dạng cuộc sống đời thường.
Ban đầu, trên xe buýt, người ta còn xô đẩy chen chúc, lạnh nhạt nhìn nhau. Cho đến khi xe xóc lên kinh hoàng, tất cả ngả nghiêng, rồi ngã dạt xuống. Tiếng rơi vỡ, tiếng đổ nát cứ thế vang lên. Tuy không một lời thoại, cũng chẳng có dẫn truyện, nhưng những gì hiện ra trước mắt vẫn mang đến cảm giác rất thật. Cậu sinh viên là người đầu tiên tỉnh dậy, lay lay kéo kéo từng người. Cuối cùng, tất cả cùng thoát nạn, dìu nhau bước đi. Nhưng mọi thứ chưa dừng lại. Liền sau đó là hàng loạt những thảm họa, động đất rồi lũ lụt, sóng thần. Tất cả chao đảo, chới với, và dần chìm xuống.
Ở kia, chỉ còn cánh tay cậu sinh viên giơ lên thật cao, trên đó là đứa trẻ sơ sinh của cặp vợ chồng trẻ. Tất cả đã dần chìm đi, chỉ còn cậu sinh viên vẫn cố gắng gượng mà ngoi lên, đỡ lấy đứa bé. Mắt cậu dần nhắm lại, người cậu cũng dần chìm đi…
Đội cứu hộ đến, cậu và đứa bé là người duy nhất còn sống sót.
Cuối cùng là cảnh cậu sinh viên ngày nào khoác trên mình tấm áo blouse trắng, dắt tay một đứa trẻ dời đi. Vậy là cậu đã trở thành bác sĩ, đứa bé năm nào cũng đang lớn dần lên.
Vở kịch kết thúc, khán đài lại sáng rực, huyên náo âm thanh của tiếng vỗ tay và nói cười.
Tôi thì khác, cứ lặng thinh vậy thôi.
Có thể đây chỉ là một vở kịch đơn giản. Nhưng sự đơn giản đó lại khiến tôi suy nghĩ. Đằng sau vở kịch ấy là rất nhiều thông điệp cuộc sống, riêng tôi, khắc sâu nhất, có lẽ là cảm giác cần quý trọng thời gian của mình, đừng mặc cho nó trôi đi vô nghĩa, bởi đôi khi, cuộc sống cũng chỉ trong gang tấc thế thôi. Người Nhật vừa trải qua thảm họa ấy, có lẽ thấu hiểu hơn ai hết. Diễn lại vở kịch này, không phải để nhắc lại nỗi đau, mà để người ta trân trọng và tiếp tục cuộc sống này.
Còn với tôi ?
Uể oải ít đi một chút, tham gia nhiều hoạt động một chút, sẽ nhận ra nhiều hơn giá trị cuộc sống xung quanh mình.
Cuộc sống, đôi khi chỉ bình dị vậy thôi.