+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
Trang 2/2 đầuđầu 1 2
kết quả từ 11 tới 16 trên 16

Ðề tài: [Annie006] Một chút lắng lòng...

  1. #11
    Right Now or Never!
    Trova04's Avatar

    Tham gia ngày: Apr 2012
    Nơi Cư Ngụ: Freedom!
    Bài gởi: 90
    Ðang: Trova04 is offline
    Credits 11,888
    Được cám ơn: 149 lần
    4
    Professional
     
     
    ►Lượt Xem: 131 ►Trả Lời: 15
    ►Chia Sẻ:
    ►Ngày Gửi: 08-01-2018 ►Đánh Giá: ►Ủng Hộ: (hãy bấm vào nút +1)

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    Một nhà thông thái ngồi giữa đám đông và kể 1 câu chuyện cười. Mọi người phá lên cười.
    Một lúc sau, Ông kể đi kể lại câu chuyện đó. Đến lúc không còn ai trong đám đông cười nữa, ông mỉm cười và nói:
    - "Một câu chuyện vui không thể làm chúng ta cười nhiều lần, vậy tại sao chúng ta lại buồn mãi vì 1 chuyện không vui?

    +1 EXP
    Chi công vô tư
    Share |

  2. Thành viên đã nói cảm ơn tới Trova04 cho bài viết có ý nghĩa:

    annie006 (08-01-2018)

  3. #12
    HGTH's Member
    annie006's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2017
    Bài gởi: 14
    Ðang: annie006 is offline
    Credits 653
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2
    None
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    Trích Nguyên văn bởi Trova04 View Post
    Một nhà thông thái ngồi giữa đám đông và kể 1 câu chuyện cười. Mọi người phá lên cười.
    Một lúc sau, Ông kể đi kể lại câu chuyện đó. Đến lúc không còn ai trong đám đông cười nữa, ông mỉm cười và nói:
    - "Một câu chuyện vui không thể làm chúng ta cười nhiều lần, vậy tại sao chúng ta lại buồn mãi vì 1 chuyện không vui?
    Cám ơn bạn, mình sẽ cố gắng không buồn nữa
    Share |

  4. #13
    HGTH's Member
    annie006's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2017
    Bài gởi: 14
    Ðang: annie006 is offline
    Credits 653
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2
    None
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    TỪ HÔM ẤY
    Từ hôm ấy ta ngừng hỏi thăm nhau
    Ngừng yêu thương và bắt đầu xa lạ
    Mải miết đi trên đường đời trăm ngả
    Chẳng còn một ai nhắc hai chữ “đã từng”.

    Từ hôm ấy ta bỗng hóa người dưng
    Đôi chân bước đi không một lần dừng lại
    Yêu dấu một thời cũng trôi xa mãi mãi
    Chúng ta xem nhau chưa tồn tại bao giờ.

    Từ hôm ấy ta ngừng những giấc mơ
    Ngừng nhắc tên nhau, thôi đợi chờ nhau đến
    Góc phố ngày xưa nơi ta từng hò hẹn
    Bao người lại qua phủ hết dấu chân về.

    Từ hôm ấy ta chẳng còn thức khuya
    Để kể nhau nghe những buồn vui thường nhật
    Điện thoại cũng buồn nằm cả ngày lay lắt
    Thiếu tiếng chuông quen báo tin nhắn một người.

    Từ hôm ấy ta đã mất nhau rồi
    Mất đi tiếng cười vui tươi như ngày trước
    Từ hôm ấy ta bắt đầu biết được
    Không phải cứ yêu sẽ bước đến cuối cùng
    Lai Ka

    +1 EXP
    Share |

  5. #14
    HGTH's Member
    annie006's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2017
    Bài gởi: 14
    Ðang: annie006 is offline
    Credits 653
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2
    None
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    Viết cho cái ngày chạy xe vòng vòng quanh quanh thành phố, đã lâu rồi mình chưa đi như vậy thì phải. Cái tật mà mỗi lần chạy xe là mình lại suy nghĩ đủ điều, dẫu biết là nguy hiểm nhưng không thể nào bỏ đi tật xấu được vậy đấy. Cũng giống như hiện giờ, mình cũng không thể nào quên mà buông bỏ được tình cảm ấy. Lòng mình lúc nào cũng như tơ rối, bao suy nghĩ lo lắng cứ ùa về, muốn tâm nhẹ nhàng nhưng không thể nào yên tĩnh được.
    Tại sao thế, rõ ràng là vài ngày trước mình đã quyết chấm hết. Nhưng khi anh ấy lại nhắn tin thì mình lại rep lại liền. Lại cứ muốn nhắn tin nói mọi việc trong lòng mình với anh ấy. Nhưng rồi lại không thể nói, bởi bây giờ hình như giữa chúng tôi đang có một khoảng cách rất xa, không thể nào chạm tới. Mỗi ngày mình vẫn âm thầm theo dõi nhưng rồi lại nghĩ mình làm vậy để rồi được gì ngoài những lời nói phũ phàng lạnh lùng của anh ta. Càng nghĩ càng viết ra thì thấy mình thật ngu ngốc. Bước vào rồi thì làm sao bước ra bây giờ, đã từ rất lâu mình sợ cảm giác như bây giờ rồi mà, đã nhiều lần mình đã né tránh và lạnh lùng rồi mà, vậy mà tại sao bây giờ lại yếu mềm trước anh ấy chứ??? Con tim mình đã chiến thắng lý trí cả rồi!

    +2 EXP
    Share |

  6. #15
    HGTH's Member
    annie006's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2017
    Bài gởi: 14
    Ðang: annie006 is offline
    Credits 653
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2
    None
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    Mỗi ngày thức giấc mình luôn tự nhủ, phải cố gắng, cố gắng vì gia đình vì những người thân yêu. Mình đang sống vì họ, sống như những tháng ngày còn được sống. Dù cho có kiệt sức cũng phải cố gắng đến cùng. Nhiều lúc nhìn lại càng làm nhiều càng lo lắng suy nghĩ nhiều nhưng kết quả thì vẫn chùng bước chẳng có bước tiến triển cả nào. Luôn tự hỏi lòng "Bao lâu nay mình đã làm được những gì?" và câu trả lời là "Mình chưa làm được gì cả". Cảm thấy bản thân luôn vô dụng, dù cố gắng nhưng cảm thấy nó chưa thật sự đủ thì phải. Mình là đứa ngốc nghếch, vô dụng đến thế sao? Làm cái gì cũng chậm chạp chẳng gì ra gì cả. Nhìn những người cùng tuổi, họ thật sự rất giỏi đã thành công trên con đường sự nghiệp, còn mình vẫn còn mài mò từng ngày, nhưng cũng chẳng có tiến triển gì cả. Nhắc thấy chỉ muốn kết thúc cuộc sống cho rồi. Cảm thấy vô dụng quá thì nên tiếp tục sống để được gì. Nhưng rồi nghĩ cho gia đình, cho ba mẹ nên mình không thể làm như thế được. Mình phải cố sống, sống vì gia đình, sống cho những người yêu thương mình và càng phải cố gắng làm, làm những gì có thể để không hổ thẹn với chính bản thân mình.
    Nhiều lúc bước đi một mình, mình suy nghĩ rất nhiều, rất nhiều, vạch ra nhiều kế hoạch nhưng rồi thời gian, một số yếu tố nên không thể thực hiện được. Đành chờ đợi vậy. Dẫu bao lâu cũng được. Cảm giác này trước đây mình đã từng chịu đựng rất tốt mà. Cảm giác tự an ủi tự lau nước mắt mỗi khi khóc vẫn tự làm tốt mà. Và luôn tự an ủi "Rồi mọi việc sẽ ổn thôi mà!"
    Thật sự mà nói thì trong lòng bây giờ nhiều ngổn ngang lắm. Lo lắng và buồn rầu cứ đan xen nhau, lo cho ngày mai, không biết mọi việc sẽ ra sao. Lo cho bản thân không làm tốt, không đủ tự tin, sợ lại gục ngã giữa đường. Cảm thấy thật trống rỗng và hoang mang. Cần lắm lời động viên hay đơn giản chỉ là câu an ủi của một đứa bạn thân thôi nhưng rồi nhìn lại chẳng có ai bên cạnh ta lúc này cả. Bản thân chỉ giỏi an ủi động viên người khác thôi, còn đến mình thì chỉ biết vùi mình cô đơn và tự an ủi cho chính mình thôi. Dẫu cho mình có kể ra thì cũng chẳng có ai cùng mình chịu lắng nghe hay chia sẻ cả. Bởi ai cũng bận với công việc với cuộc sống riêng của họ cả mà thôi.
    Mỗi ngày chỉ biết vào đây để viết ra những dòng tâm sự, mong sẽ vơi đi được phần nào....

    +3 EXP
    Share |

  7. #16
    HGTH's Member
    annie006's Avatar

    Tham gia ngày: Dec 2017
    Bài gởi: 14
    Ðang: annie006 is offline
    Credits 653
    Thanked 1 Time in 1 Post
    2
    None
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=107001&p=160520

    Có những lúc, muốn được trở về làm đứa trẻ của ngày ấy, vô lo, vô nghĩ, có thể cười giòn tan trước những thứ mình thích, càng có thể vô tư khóc òa lên nếu ai đó trêu mình, nếu mình té ngã, nếu ba mẹ lỡ tay vứt đi món đồ chơi mình yêu quý nhất trong lúc họ dọn nhà... Có một lần, bạn tôi từng hỏi: "Bây giờ, mày thích trưởng thành hơn hay thích được quay về làm đứa trẻ trong vòng tay gia đình?" Tôi đã suy nghĩ rất nhiều về câu hỏi ấy. Rất lâu sau đó, tôi mới trả lời: "Tôi muốn là một người trưởng thành, một người biết vươn lên, biết đứng dậy khi thất bại và biết vẽ ra kế hoạch cho cuộc đời của mình rồi biết cách thực hiện nó và thực hiện nó. Tôi cảm thấy mãi được là một đứa bé vô tư được ba mẹ chăm sóc, che chở cũng rất thích, nhưng không tốt và rất ích kỉ. Chọn làm một đứa bé như vậy, tức là chỉ biết nghĩ cho bản thân mình, lấy lợi ích của mình đặt lên trên hết thảy. Thật sự rất ích kỉ".
    Tôi cho rằng, mỗi người sinh ra đều mang trên mình một sứ mệnh, nhưng dù cho đó là gì thì cũng không bao giờ có kiểu sứ mệnh mãi mãi được nằm trong vòng tay của ba mẹ, của người thân mà không cần lớn lên, "lớn" không chỉ về thể xác. Ai rồi cũng khác, ai rồi cũng phải trưởng thành hơn, ba mẹ theo thời gian cũng sẽ già đi và không thể bên mình mãi mãi được. Đời người là vô thường, không biết ngày mai sẽ ra sao. Cho nên, hãy mạnh mẽ lên, hãy biết cách tự mình vượt qua những khó khăn, và hãy để ba mẹ dẫn dắt khi còn có thể, dẫn dắt mình lớn lên chứ không phải mãi ở bên bảo vệ. Dù rằng, ba mẹ nuôi mình khôn lớn, không mong mình báo hiếu, nhưng đó là đạo làm con. Đừng để ba mẹ phải lo lắng cho mình nữa, và hãy từng bước, từng bước một bước ra cuộc đời đi, đấu tranh với nó đi, rồi sẽ thấy ba mẹ đã vất vả thế nào.
    Cho nên, những khó khăn tôi đang vấp phải, không là gì so với những chuyện họ đã phải chịu đựng. Tôi, sẽ đứng lên nỗ lực vượt qua cho họ tự hào, cũng là cho chính bản thân tôi kinh nghiệm, thành công là đòn bẩy giúp tôi tự tin đối mặt với những thử thách còn giăng đầy trong hành trình khám phá cuộc đời phía trước. Cố lên cô gái à, hãy sống như còn một ngày được sống!

    +3 EXP
    Share |

+ Trả Lời Ðề Tài+ Gởi Ðề Tài Mới
Trang 2/2 đầuđầu 1 2

Người dùng tìm thấy trang này qua từ khóa:

Chưa có dữ liệu!

Thẻ cho đề tài này

Bookmarks

Textlink: ga dong tao   information website