Mưa và anh

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=1165

(HGTH.VN) ( HatGiongTamHon.Info ) - Đã từ khi nào và chẳng bít tại sao tôi lại thick những lúc trời mưa........



Mưa buồn, mưa mang lại nhiều kí ức,......tại sao những kí ức ấy chợt hiện về trong những cơn mưa chứ không hoà cùng cơn nắng ấm áp.....tại sao mưa không đem lại hy vọng nhưng vẫn cứ mong nhìn thấy những hạt mưa bé nhỏ ấy.......và cứ hỏi tại sao tôi lại thick mưa nhưng chẳng bao giờ có câu trả lời chính xác......



Trong những cơn mưa lạnh buốt, nước mắt em đã khô hay chẳng thể chảy cùng mưa được nữa.....dù thời gian cũng có thể xoá nhoà kí ức đau buồn ấy nhưng.....từng cơn mưa qua nó vẫn làm nhói ở trong lòng 1 chút gì đó....luyến tiếc chăng hay chỉ là sự đâu khổ đến tột cùng........



Không đến được vơí nhau đã là 1 sự đâu khổ nhất thế gian......anh bảo em quên anh đi thì điều đó...em không thể làm đươc....vì lý trí không tồn tại khái niệm quên 1 người.....và con người thì chẳng bao giờ điều khiển được trái tin anh à.



Giờ đây, em chẳng còn cảm giác lạnh lẽo trước cơn mưa nữa, lòng em đã đống băng....1 khói băng lớn cho sự cô đơn.



Mưa rơi mãi, em ước là như vậy....vì anh chỉ có thể xuất hiện trong những cơn mưa mà thôi.....anh đến khi em cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo và rồi anh lại chợt ra đi khi em đã nhìn thấy bầu trời của em.....anh chỉ là 1 chiếc cầu vòng mang niềm hạnh phúc đến cho em rồi chợt biến mất khi bầu trời trở nên quang đãng, nhưng anh có bít rằng chỉ 1 lần nhìn thấy chiếc cầu vòng ấy đã để lại trong tim em mãi không phai, hình ảnh về anh.



Vì chẳng bao giờ hy vọng và chẳng bao giờ ước mơ rằng chúng ta có thể là 1 đôi, nhưng mãi mãi em sẽ nhớ đến chiếc cầu vòng ấy. Một kỉ niệm thơ dại của thời áo trắng.