Câu trả lời hay vẫn là dấu hỏi (?)
Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=14699
(HGTH.VN)

Thầy giáo Nguyễn Quang minh người lái đò trong bài viết sinh 1924
CÂU TRẢ LỜI...
HAY VẪN LÀ DẤU HỎI (?)
(Quý tặng : Trung Thực Vũ Kim Thanh ... và các bạn...
Đồng thanh tương ứng, Đồng khí tương cầu... tặng tất cả những người những đối tượng : Bị thiệt thòi hay được hưởng lộc trời thấp thoáng ở hai mặt trong bài thơ này của thạch Hầu )
.........................................
"Con người có số phận hay không có số phận...?"
******************************
Tôi đã đi chuyến đò năm ấy...
Khách chưa nhiều...Vừa đủ mớn sang sông.
Trời rất xanh, nước rất trong...
"Rặng núi răng cưa" phía chân trời cũng hồng lên sắc nắng.
Rồi chiến tranh xuyên thời gian
Như những viên đạn bắn...
Tung cuộc đời thành muôn mảnh
Trắng ...
Đen!
Những con đò chung chiêng...
Bơi trên giòng trong nhánh đục.
"Người lái đò" còng lưng... cạy ...bát
Giữ thăng bằng cho mỗi chuyến sang sông.
Chúng tôi đi...!
Lẫn trong màu hồng.
Lẫn trong ánh hào quang ngũ sắc
Lẫn vào đêm đen...
Và lẫn vào trong đất
Rồi chiến tranh đi qua...
Kẻ còn người mất ...
Đêù được gắn cho mình một dòng tên
Dòng chứng chỉ của ...
Sang, hèn, bạc tiền và những toà cao ốc...!
Bạn muốn thu vào trong mắt...
Hãy ngửa mặt lên trời...
Và đành rơi chiếc mũ đang đính một ngôi sao!
Chúng tôi không còn lẫn được vào nhau!?
Ví đã chia ra ...Tầng trên... Sàn dưới!
Là số phận...
Hay...?
là điều ngang trái!
Tôi đã nghe:
Không dưới trăm lần ...tình yêu và lẽ phải...
Không hề nghi ngờ mình... có một số phận hẩm hiu!
Và ai đó có đặc ân...
Trời chiều ban cho ...Lộc, tước
Rồi ngày tháng xúc từng điều mơ ước
Hắt tung vào trong đêm...
Chúng tôi lại phải lẫn... vào lãng quên
Lẫn vào nhà tranh vách đất...
Lẫn vào lo toan, lần hồi cơ cực
Trên bước đường ...Mưu sinh.
Trời vẫn cao...
Vẫn xanh...
Đất cũng ngay dưới chân mình
Mà tìm không ra
Trái ngang
Hay số phận!
Không tính được cái còn, cái mất...
Tự lòng mình xót xa...!
Tuy rặng núi răng cưa phía chân trời vẫn hồng lên sắc nắng .
Nhưng đã có những đám mây ...Lêu lổng
Giắc theo bao bóng Quỷ trêu đùa!
Tìm về bến cũ...
Tôi gặp người "lái đò" năm xưa
Lưng đã thật còng...
Tuy không còn cạy bát
Mái tóc bạc...
Bạc hơn cái... thời đã bạc..!
Thả đôi chèo trôi xuôi
Thầy nhìn chúng tôi...Cười.
Điệu cười mang cả nỗi thăng trầm của nước...
"Hai giọt thuỷ tinh" lăn qua bờ dốc
Soi rõ từng "vị khách" đã sang sông...
Thầy nói trong hơi thở hay tự nói với lòng?!
"Số phận ư!...Không hẳn là số phận!
Trái ngang ư !... đâu hẳn đã trái ngang!"
Thầy buồn hay Thầy vui!?
Khi gặp lũ ma làng...
Đám thực khách của một thời lam lũ.
Phía trái ông:
Những khuôn mặt căng tròn màu mỡ...
Phía phải ông:
Những tấm thân gầy còm cõi...
Áo bạc màu, bao bọc chút xương da...
Những chiếc xe nhiều chấm sáng loà
Bên những chiếc đạp cui... tựa gốc cây mới vững
Rồi những cái bắt tay hờ hững
Những cái nhìn lướt tận sau xa...
Về thôi em ...Ta không thể làm bình hoa
đặt trên bàn của những "cua rơ" đầu trọc
Em hỏi anh:Tại sao thầy giáo già lại khóc
Anh hỏi ai!?
Khi quán cóc ven đường
còn cồm cộm...
Bóng chiến trường...
bám lấy lưng người lính trận
Câu trả lời:
Tự bên trong dáng đứng.!
Của thực khách gần trọn đời ...
Thầy đã chở sang sông
Trả lời rồi mà dấu hỏi(?) vẫn đứng trông
Và cứ lớn dần lại ...
tiếp tục...
Xuống dòng
theo năm tháng...!
Khoảng cách nhân lên giữa bao người bạn
Số phận sang hèn trời định sẵn rồi ư!?
Hay trái ngang do con người sắp đặt
Tôi đã thấy những chiếc ba lô...
căng đầy chiến tích
Không kéo được mình ra khỏi góc nhà tranh.
Tôi cũng thấy kẻ từng bán mình cho quỷ
Giờ ngồi ghế trên rao "đạo lý luân thường".
Có những người rủng rẻng nắm huân chương
phỉnh lừa đàn con ...
Để nó tạm quên cơn đói khát.
Bao cay đắng!
Từng phút, từng giờ phơi trước mắt...
Là trái ngang!
Hay số phận an bài?
Dấu hỏi lớn ai là người lý giải...
Hay đành lòng theo "ông lái" gác chèo xuôi?!
Thầy giáo Già vẫn cười!
Điệu cười cõng cả nỗi thăng trầm của nước!
Những "giọt thuỷ tinh" lăn qua bờ dốc
Phân rõ hai loại người ...
từng là khách ...
của đời ông!
Thạch Hầu 2000-2005
Bookmarks