Cô - người thầy vĩ đại trong lòng em

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=19409

(HGTH.VN)

Viết cho cô từ đứa học trò nhỏ năm nào....
Xa lắm rồi cái miền quê ấy, nơi con sông dài nhuộm màu phù sa, nơi ấm áp nghĩa tình bên bữa cơm gia đình, dĩ vãng xa rồi, cánh đồng chiều năm tháng êm đềm và xa cả cái miền ký ức về khoảng sân nhỏ, trái bàn cổ tích không tên.
Cô ơi!!!
Vậy là em đã vào cấp 3 rồi, đã có những trải nghiệm đầu tiên. Em đã có không ít những buồn vui, không ít lần thất bại trong cuộc sống này, em đã cảm nhận được cái vị đắng đầu đời, càng thấm thía hơn những lời dạy của cô, và những bài học ngày xưa cùng với chiếc bảng nhỏ viên phấn trắng chốn quê nghèo sao em nhớ quá đỗi….
Ở cái tuổi 16 sáng trong này, em thấy mình là một cô bé may mắn vì được sinh ra trong tình yêu thương của bao người, có những cơ hội trong quá trình học tập hơn so với chúng bạn cùng trang lứa, và em cũng may mắn hơn vì được trưởng thành trong sự nâng niu và vòng tay chở che của gia đình, và một điều may mắn nữa trong đời em đó là vì cuộc đời này đã cho em gặp cô – người thầy vĩ đại trong lòng em.
Nhớ ngày ấy!!! khi em vừa bước cánh cổng trường THCS với bao nhiều ước mơ và hi vọng, để rồi em nuôi trong mình bao nhiêu giấc mộng có thể vươn đến một chân trời cao, tìm kiếm cho mình những cơ hội mới tại nơi đây, cũng thật nhiều những tính trẻ con, chút bướng bỉnh của một cô tiểu thư. Nhưng chính nhờ sự tận tình chỉ dạy của cô đã giúp cho trang nhật ký đời em lật sang trang mới, trở nên nổi bật hơn với vô vàng những sắc màu… của sự trưởng thành.
Em vẫn còn nhớ như in cái ngày đâu tiên em đến lớp với chiếc áo dài trắng thướt tha, lần đầu tiên em được gặp cô giáo chủ nhiệm lớp. Và đó cũng là lần đầu tiên em cảm nhận được sự huyết tâm của một cô giáo trẻ, chút khắt khe nhưng chỉ là giả tảo, cố tình mà thôi. Lúc ấy, em đã nhìn cô bằng ánh mắt ngây thơ, và cái sự nhận định ngây ngô về cô, để rồi sau đó em lại phải thay đổi tất cả suy nghĩ của mình vì em biết mình đã nhận định sai về cô, sai thật nhiều.
Và cũng chính ngày đâu tiên ấy cô lại chọn em là lớp trưởng, dù khi ấy em chỉ là một học sinh không có điểm nào nổi bật, và trước đây em em không phải là một cán bộ lớp gương mẫu, không yêu thích lắm những hoạt động tập thể hay đơn giản em không thể nào đảm nhận được cái việc phải khuấy động cho một lớp hoạt động sôi nổi cả trong việc học và các phong trào của trường. Thế mà cô vẫn chọn em, để rồi một buổi SHCN em đã thật sự được làm lớp trưởng. Có lẽ cô không thể hiểu nỗi lúc ấy em cảm thấy thế nào đâu nhỉ? Lo lắng vô cùng cô ạ. Và càng lo lắng hơn em lại cảm giận, càng ghét người cô giáo mới... là cô.
Nhưng rồi cô luôn bên cạnh em, cô luôn sẵn sàng giúp đỡ em trong mọi việc, là một GVCN nhưng bên chàng bí thư hiền lành thì cô luôn dành cho em sự quan tâm, một sự tận tình chỉ dạy, những hoạt động của đoàn trường và của lớp. Cô luôn hướng dẫn em cách tạo một quyển sổ tay sinh hoạt lớp với thật nhiều những trang viết hình ảnh thú vị, cô giúp em biết cách khơi dậy tinh thần tập thể của lớp, và các bạn chan hòa và trở thành một tập thể vững mạnh.
Em thương cô vì dẫn là ốm nặng nhưng không bao giờ cô bỏ lớp tự quản trong 15 phút đầu giờ, thương ánh mặt cô buồn thật buồn, những giọt nước mắt lăn dài trên khóe mi vì chúng em không ngoan, hay một bạn nào đó bị ốm, sắp bỏ học vì hoàn cảnh gia đình khó khăn… Em thương cô và cô luôn hối hả chạy hết phòng ban này, đến phòng ban khác xin thêm một cơ hội nữa cho đứa học trò lầm lỗi của mình. Em thương cô vì cô là quân sự cho em trong mọi vấn đề, những buổi sáng cuối tuần lao động lớp thì cô luôn mang cho em một chiếc nón rộng vành mà cô chuẩn bị trước. Càng thương cô hơn vì cô luôn là một giáo viên công bằng và luôn đứng về phía học trò để nhìn nhận vấn đề, cô luôn tìm cách để thấu hiểu được bọn học trò chúng em, và nâng đỡ cho những bước chân ngây dại của chúng em.
Em càng khâm phục cô hơn ở cách mà cô dành cho em, và những bạn bè khác, cô luôn biết được những khuyết điểm của mình và cố gắng khắt phục, cũng như góp ý với những khuyết điểm của chúng em một cách tinh tế để không làm một trái tim nào non bị thương và càng hoàn hảo hơn trong mắt bao người.
Và em vẫn còn nhớ như in những lời động viên, nét bút của cô trong từng trang theo dõi cá nhân dường như chưa có một tuần nào cô quên viết vào đó những lời khuyên, những lời tâm sự chân thành và ý nhị cũng rất mực dịu dàng để rồi cô luôn là bạn đồng hành của tất cả chúng em…
Cô ơi!!! Em thương lắm tấm lòng rộng mở của cô, sự bao dung và hiền dịu của cô, đôi chút khắt khe nhưng lại rất mực thông cảm với học trò của mình, sự sâu sắc và gần gũi của cô nữa và còn vô vàn những điều khác nữa, đó phải là cả một tâm hồn, một trái tim dành cho chúng em, cô luôn hết lòng trong cái sự nghiệp trồng người này… và dẫu đó chỉ là tình cảm một chiều của cô, nhưng cô cho đi chẳng mong nhận lại một điều chi cả, thương cô quá cô ơi.

Ngày cuối năm đó, lớp của cô chủ nhiệm là chi đoàn vững mạnh của trường, trở thành một tập thể đầy ấp yêu thương với bao nhiêu nổi buồn và niềm vui được chia sẻ ấm áp vô cùng những tình cảm cô dành cho chúng em, dường như có một sự gắn bó nào đó thân thiết trong cô và một tình yêu với về hình ảnh của người thầy được khắc sâu trong tim em. Và với em là đã lớn hơn rất nhiều chỉ sau 9 tháng ngắn ngủi học với cô, em có được một tâm hồn mới, một sự tự tin vốn ẩn nấp trong em. Một trái tim biết cảm thông và lắng nghe, một tinh thần vượt khó cho dù vấp ngã, em đã học được ở cô là sự nổ lực không ngừng, cô chính là điểm tựa cho em đứng lên sau những vấp ngã, gạt đi nước mắt em lại bước tiếp ở cuộc đời này, em đã biết nhìn nhận vấn đề và không còn nữa những đánh giá ngây ngô.
Đã hơn 4 năm trôi qua, từ năm học nhiều kỷ niệm ấy, từng lớp học trò cứ nối tiếp nhau bước ra đi, đặt chân lên những hành trình mới, lâu lắm rồi em cũng không liên lạc với cô, nhưng cô có biết không, nước mắt em cứ chực rơi khi nhớ về cô. Và cô luôn nghe máy với một giọng nói thật nhẹ nhàng trìu mến “cô đây đứa nào đó…”chỉ thế thôi nhưng sao mà em thấy tình thương cô dành cho em quá lớn, cô luôn sẵn sàng đón nhận những đứa học trò xưa trở về, mãi chẳng chịu lớn lên, để rồi cô luôn dỗ dành và bảo ban những điều cần thiết cho hành trang vào đời.
Em không biết giờ đây, cô đang làm gì nữa, cô đang soạn giáo án hay đang trăn trở về đứa học trò nào đó, cũng có khi cô đang bận rộn với công việc gia đình. Nhưng bổng nhiên em thấy nhớ cô quá, nhớ nhiều lắm cô ạ, cô vẫn là người lái đò thầm lặng, với những chuyến đò đưa những lượt khách sang sông. Mấy ai tìm về lớp cũ trường xưa, để thăm lại những con người thầm lặng nhưng đã góp phần rất lớn để ta thành người. Có ai nhớ những kỉ niệm êm đềm đượm nghĩa thầy trò? Và cả em nữa, chỉ một lời tri ân và cảm ơn cô thôi thế mà cũng quá đỗi nghẹn ngào chẳng thành câu…
Dẫu em hiểu rằng cánh thư này của em không là gì cả, dẫu cho nó quả mỏng manh và nhỏ bé so với những tình cảm cô dành cho em, dẫu rằng nó không thể nào sánh được công lao biển trời cô đã dành cho cô bé lớp trưởng 6A5 năm nào là em, nhưng cô ơi, cho em một lần nữa gửi đến cô lòng biết ơn sâu sắc nhất và cảm ơn cô thật nhiều!!! Người thầy vĩ đại của em, một tượng đài bất tử trong trái tim em..