 |
 |
|
 |
|
Chủ Đề:
Cảm nhận bài thơ "Thăm mẹ"
|
| ►Lượt Xem: 1371 |
►Trả Lời: 0 |
|
| ►Ngày Gửi: 02-24-2012 |
►Đánh Giá: |
►Ủng Hộ:
(hãy bấm vào nút +1)
|
|
|
|
 |
|
 |
Cảm nhận bài thơ "Thăm mẹ"
Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=27755
(HGTH.VN)
Bài thơ: THĂM MẸ
Em lại về thăm mẹ chiều nay
Trời tháng chín hiu hiu gió thổi
Thơm vị đồng quê hương lúa mới
Mùa gặt về, vàng óng cả trung du.
Lá mùa này trải mượt nhung tơ
Con đường nối hai đầu nỗi nhớ
Ở nơi ấy có mối tình dang dở
Có mẹ già canh cánh đợi chờ anh.
Anh đã đi suốt cuộc chiến tranh
Chưa một lần trở về thăm mẹ
Nhớ đến anh mẹ thường vẫn kể
Lúc ở nhà nó thương mẹ lắm con ơi!
Buổi chia li chẳng nói một lời
Thư không kịp gửi về thăm mẹ
Thấm thoắt trôi đi-bốn mươi năm có lẻ
Thương nhớ khôn nguôi, chờ đợi đến lưng còng.
Mùa này về tóc mẹ trắng như bông
Và tóc em cũng điểm màu sương nhạt
Nhớ mối tình xưa lòng buồn man mác
Cứ lần lượt trở về- kỷ niệm của hai ta...
Lời bình: Trong thời đại kháng chién chống Mỹ gian khổ và vinh quang, có biết bao nhiêu chàng trai đã phải rời xa quê hương, xa mẹ kính yêu lên đường đánh giặc, chưa một lần có dịp về thăm mẹ, thăm quê. Biết bao bà mẹ, bao người thân, bao phụ nữ phải sống trong chờ đợi:
Nước mắt mẹ không còn
Để khóc những đứa con
Lần lượt ra đi
Đi mãi mãi...
(Lời bài hát”Mẹ Việt Nam ơi”)
Có những bài thơ nghẹn ngào cảm xúc đã ra đời trong hoàn cảnh như thế. Trong đó, có bài thơ”Thăm mẹ”.
Nhân vật trữ tình trong bài thơ được bộc lộ ngay từ đầu qua từ “Em”. Cô gái thầm tâm sự với anh, người mà cô đã yêu , đã chờ đợi anh suốt bao năm cùng cuộc trường chinh dân tộc. Cô đã thay anh, bao lần tranh thủ về thăm mẹ:
Em lại về thăm mẹ chiều nay
Trời tháng chín hiu hiu gió thổi
Thơm vị đồng quê hương gió mới
Mùa gặt về, vàng óng cả trung du
Giọng điệu thơ chứa chan tâm trạng, xao xuyến, bùi ngùi theo bước chân cô gái khi trở về thăm mẹ. thời gian và không gian như dồn nén, chất chứa cảm xúc. Cô trở về thăm mẹ vào một buổi chiều mùa thu, đúng vào dịp đồng quê vào mùa gặt. Trời thu tháng chín đẹp và buồn đến nao lòng trong cái hiu hiu êm dịu , mát lạnh của gió thu đồng nội mang theo cả hương vị thơm nồng của lúa mới đang trải vàng như tấm thảm nhung tơ khắp một vùng trung du thơ mộng. Cảnh vật như gợi tới sâu thẳm của cõi lòng yêu và mong nhớ.
Dẫu chỉ yêu anh, một mối tình dang dở:
Con đường nối hai đầu nỗi nhớ
Ở nơi ấy có mối tình dang dở
Có mẹ già canh cánh đợi chờ anh.
Cô gái vẫn giành trọn tình cảm với anh, thay anh về thăm mẹ.Cô hiểu sâu sắc tấm lòng mẹ cô đơn, ngày đêm mòn mỏi mong chờ, lo lắng, cầu cho anh bình yên nơi chiến trận, cầu cho kháng chiên sớm thành công!
Trên con đường thân quen xưa, bao kỷ niệm hiện về trong nỗi nhớ.Con đường trở thành hình tượng nghệ thuật, là nhịp cầu của hai bờ nỗi nhớ, là nhịp cầu đưa cô từ hiện tại trở về quá khứ đẹp đẽ bên anh.Yêu anh, cô đã giành cho mẹ già đáng kính của anh một tấm lòng thơm thảo. Cô hiểu sâu sắc nỗi cô đơn tột cùng của mẹ khi:
Anh đã đi suốt cuộc trường trinh
Chưa một lần trở về thăm mẹ
Thương anh, thương đất nước gian lao, cô dồn tình yêu thương về phía mẹ, lắng nghe lời mẹ tâm sự:
Nhớ đến anh mẹ thường vẫn kể
Lúc ở nhà nó thương mẹ lắm con ơi!
Buổi chia li chẳng nói một lời
Thư không kịp gửi về thăm mẹ
Thấm thoắt trôi đi-bốn mươi năm có lẻ
Thương nhớ khôn nguôi, chờ đợi đến lưng còng.
Lời thơ tự sự, đậm chất trữ tình được tái hiện bằng lời tâm sự của mẹ. Qua lời tâm sự ấy, người đọc như lặng người đi trong nghẹn ngào, xúc động. Ta đồng cảm sâu sắc với người mẹ già Việt Nam:
Ôi Việt Nam! Tổ quốc thương yêu
Trong khổ đau, người đẹp hơn nhiều
Như mẹ già sớm chiều gánh nặng
Nhẫn nại nuôi con suốt đời im lặng
Ta hiểu vì ai ta chiến đấu
Ta hiểu vì ai ta hiến máu?
( Tố Hữu)
Người mẹ ấy đã phải âm thầm chịu đựng cảnh xa con suốt hơn 40 năm. Thời gian bằng nửa đời người, thời gian của cả hai cuộc trường chinh chống Pháp và Mỹ dồn lại. Tình thương yêu vô bờ bến cùng hy vọng đã giúp mẹ bền bỉ , bám trụ đến cùng với hạnh phúc được gặp con trở về. Ôi! Hơn 40 năm của một kì tích về một người mẹ Việt Nam . Mẹ đã đợi con đến lưng còng tóc bạc. Thời gian trôi đi như nhuộm màu thương nhớ:
Mùa này về tóc mẹ trắng như bông
Và tóc em cũng điểm màu sương nhạt
Nhớ mối tình xưa lòng buồn man mác
Cứ lần lượt trở về- kỷ niệm của hai ta...
Nắng thu vẫn vàng. Lúa thu vẫn chín vàng tơ. Chỉ có mẹ và em nhớ anh, đợi chờ anh đến bạc cả mái đầu. Tóc mẹ thì bạc trắng như bông, chẳng còn một sợi tóc của ngày xuân.Còn em, tóc đã nhuốm màu sương nhạt. Tuổi xuân em cũng đã ngả về chiều. Bằng cách dùng hình ảnh hoán dụ, cách đối chiếu tóc mẹ già và tóc em, tác giả đã tạo nên những lời thơ nghẹn ngào, sâu lắng, đầy tính hình tượng. Màu tóc bạc không chỉ nói lên dấu hiệu của tuổi già theo quy luật thời gian của đời người mà nó còn là biểu tượng của nỗi nhớ, của sự chờ đơi dai dẳng, bền bỉ, khắc sâu trong tâm khảm người đọc vẻ đẹp của tấm lòng sâu nặng, chứa chan ân tình. Dẫu cuộc đời cô gái không còn thuộc về anh. Có thể, cô đã có mái ấm gia đình hạnh phúc bên chồng con. Nhưng, trong kí ức, cô vẫn giành cho anh trọn vẹn một tấm lòng, một mối tình dang dở với những kỉ niệm không bao giờ phai nhạt, một tình yêu, một lòng trân trọng.
Đọc bài thơ”Thăm mẹ”,càng đọc ta càng cảm nhận thấy sâu lắng hơn một tấm chân tình của cô gái. Đặc biệt, ta càng cảm nhận sâu sắc nỗi gian lao và tấm lòng vô cùng đẹp đẽ của người mẹ.Có một cô gái vẫn nhớ về anh. Có một mẹ già vẫn đợi chờ anh. Chiến tranh đã qua rồi, sao anh vẫn chưa về? không biết anh còn sống ? Anh ở nơi xa xôi nào? Hay anh đã vĩnh viến nằm xuống nơi chiến trường xưa, không bao giờ có thể về thăm mẹ ?
Ôi thật xót xa! Bài thơ như tiếng khóc trong sâu thẳm cõi lòng ta.
+5 EXP
Bài viết ngẫu nhiên trong diễn đàn:
Bài viết ngẫu nhiên cùng mục:
|
|
Bookmarks