+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
kết quả từ 1 tới 1 trên 1

Ðề tài: Truyện ngắn : Kiếp luân hồi

  1. #1
    HGTH's Member
    Hoa Hồng Tím's Avatar

    Tham gia ngày: Mar 2012
    Bài gởi: 4
    Ðang: Hoa Hồng Tím is offline
    Credits 251
    Được cám ơn: 3 lần
    2
    None
     
     

    Chủ Đề: Truyện ngắn : Kiếp luân hồi

    ►Lượt Xem: 912 ►Trả Lời: 0
    ►Chia Sẻ:
    ►Ngày Gửi: 05-03-2012 ►Đánh Giá: ►Ủng Hộ: (hãy bấm vào nút +1)

    Truyện ngắn : Kiếp luân hồi

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=28900

    (HGTH.VN) Tác giả : Thien Phong
    Thể loại : tình yêu , kinh dị
    Tình trạng : Đang Làm



    Xe dừng lại bên đường , tôi bước xuống cái nắng oi ả của miền trung vào tháng 8 thật là hung dữ như nó muốn nuốt trọn thân thể nhỏ bé này , tôi lấy khăn trong túi lau mặt và hớp 1 ngụm nước rồi bước vào con đường mòn dẫn vào một ngôi làng ven đường.

    -Chả hiểu thằng cha tồng biên tập biểu ta đi đến cái nơi khỉ ho gà gáy này để tìm hiểu và ma mới ác, trong đầu hắn nghĩ gì không biết nữa. Tôi thì thầm mắng nhỏ

    Cái làng này chỉ có vài chục hộ mà lác đác mỗi nơi càng đến gần xương sống càng lạnh khi ập vào mắt tôi là cái bàng xa xa in chữ " Nghĩa Trang " Tôi đi vào sâu hơn hỏi thăm đến nhà ông Hai đen. Sau một lúc tìm nhà cuối cùng cũng tìm được , một căn nhà nhỏ được xây kiêng cố trước sân có vài chậu bonsai nhỏ nhỏ. Từ trong nhà bước ra một ông già trạc gần 70 tuổi , ông ta bước ra quả đúng như tên gọi , lão có một làn de đen xì như cục than.

    - Chào bác, tôi là nhà báo đến đây.....

    - Thôi , cậu không cần nói , thằng Tí đâu. Ông ta hét lớn vào trong

    - Dạ , ông gọi con.

    - Biết căn phòng cuối cùng không?

    - Dạ , biết mà chi ông

    - Mở cửa dọn phòng cho cậu ta.

    - Ơ , ông bảo không ai được vào mà.

    - không nói nhiều làm đi. Ông ta quát tháo thằng nhóc.

    - Chú đi theo cháu.

    Tôi chả hiểu chuyện gì nhưng cũng đi theo , cái căn phòng ấy cũng gọi là vừa phải cho một người. Tôi để cặp sách sang một bên thở dài , nằm trên giường và thiếp đi lúc nào không hay.

    Tôi tỉnh dậy sau một ngày đi xe mệt mỏi và cái bụng đang biểu tình đình công vì không có lương thảo. Tôi cố gắng mở mắt nhìn đồng hồ.

    - Trời 8h tối.

    Tôi hoảng hốt tình dậy, lò mò đến cái công tắc điện mỏ lên , tôi nhìn ra cửa sổ thì thấy đôi mắt xanh lè sáng hoắc trong đêm , da gà tôi nổi cả lên , người run bắn định la lên mà sao cổ họng nghẹt cứng , tôi chả biết làm gì cứ đứng như trời trồng nhìn nó. Bất chợt nó đi lại gần cửa hơn và.........

    - Ra ngoài đi.

    Mắt tôi đơ như đá.

    - Chó...... chó....... biết nói..... Tôi hoảng hồn mở tung cửa chạy phắng ra ngoài. Tôi chạy thục mạng , cứ thế mà chạy không biết đường nào nữa, tôi chạy được một đoạn dừng lại thở hổn hển , tôi nhìn xung quanh.

    -Nghĩa....... nghĩa...... tra.... n...g

    - Đến rồi à.

    Tôi giật thót mình quay sang. thì ra là ông Hai đen

    - Phù......

    - Đi theo tôi. Tôi chả hiểu gì nên đi theo ông ta. Ông ta dẫn tôi đi vào cửa thì bảo tôi dừng lại rồi quỳ xuống lạy. Tôi chả hiểu gì thì từ trong màng đêm xung quanh hàng loạt những đôi mắt xanh xuất hiện.

    - Rồi anh đi theo chúng.

    -sao..... sao.......

    Ông ta lùi lại đẩy tôi vô và đi ra xa. Những đôi mắt xanh hiện ra trong ánh trăng tôi nhìn ra là lũ chó. Chúng đứng xung quanh rồi lùi ra , một con chó khác xuất hiện , nó to cao như loài bét- rơ của Đức.

    - Là người đó à , ông lão

    - Vâng.


    Tim tôi như nhảy ra ngoài khi con chó biết nói tiếng người.

    -Cái quái gì thế này , tôi đang ở đâu đây.

    Bất chợt con chó hú lên , những con chó khác xếp thành hình vuông xung quanh tôi.

    - Yên tâm , nó sẽ giúp cậu đi đến nơi mà cậu sẽ tìm ra câu trả lời , ông ta quay đi và biến mất trong màn đêm.

    -Cảnh sát , đúng rồi. tôi lục tìm cái điện thoại nhưng không có.

    Lũ cho bắt đầu di chuyển. Tôi cũng chả làm được gì nên cũng đi theo.

    Bọn chúng di chuyển trong màn đêm một cách khéo léo , và da gà của tôi đang nỗi lên liên tục khi những cơn gió lạnh toát đang quấn quanh , tôi đang có cảm giác như mình đang phiêu lưu trong tác phẩm truyện ma của tác giả " người khăn trắng "

    Đi được một lúc chúng rẽ vào một con đường nhỏ , rồi dừng lại trước một cái nhà mồ rộng lớn , bọn chúng lại xếp thành 2 hang dọc một cách chính xác lạ thường. Cánh cửa nhà mồ mở ra , ánh sáng trong đó chóa lóa làm tôi phải che mặt. Rồi rồi........ trước mắt tôi là là..................

    Một ông già từ trong bước ra ,đôi mắt nghiêm nghị làm tôi lạnh xương sống. Ông ta ra hiệu cho tôi bước vào.

    - Cậu vào đây , tôi đợi cậu hơn 20 năm rồi.

    -Cái gì.... ô..ng đợi tôi

    -Đúng , vào đây.

    Tôi bước vào trong ngôi nhà mồ. Ánh điện được phát sáng , tôi ngắm nhìn xung quanh. Một ngôi nhà mồ được trang trí rất phương đông và nhiều cách bài trí lạ thường mà tôi chưa thấy bao giờ.

    -Cậu ngồi đi.

    - Vâng.

    -Chắc cậu muốn biết tại sao lại bị cuốn vào việc này à. Ông ta nhâm nhi tách trà nóng

    -Vâng , tôi không hiểu.

    Ông ta đứng dậy lại gần cái bàn trước kéo hộp gỗ nhỏ dưới ra. Cầm một cái lọ nhỏ như những lọ của Ngũ độc trong các bộ phim kiếm hiệp mà tôi từng xem , ông ta đổ ra tay 2 viên đen xì hình tròn.

    -Đây là , Tâm hồn tán , cậu uống vào là thấy những điều cậu cần biết.

    Tôi bán tính, bán nghi cầm lấy 2 viên.

    -Cậu chỉ được một viên thôi , yên tâm không phải độc đâu mà sợ.

    Tôi đánh liều bỏ vào miệng nuốt cái " ực " , rồi tôi thấy không gian mờ ảo , mắt dần nhắm lại.


    .................................................. ........


    -Này mở mắt ra đi.

    -Đây là đâu.

    -Cậu nhìn thử xem.


    Tôi nhìn quanh.

    - Đám tang ư.

    -Đúng , bây giờ hãy đứng nhìn xem đi

    Tôi đi xung quanh , một đám tang đan diễn ra , bất chợt một cậu học sinh cấp 3 đi lại gần tôi và hình như không để ý gì đến tôi.

    -Này cậu ,cẩn thận kẻo đụng. Tôi dứt lời thì người đó đi xuyên qua tôi , tôi lấy làm lạ , liền lấy tay đụng vào cái cột bên cạnh , tay của tôi xuyên qua cả cây cột.

    - Không chạm được đâu , tôi và cậu như những linh hồn thôi.

    Tôi không nói gì , quay lại thì thấy cậu học sinh đó tựa người vào cỗ quan tài.

    -Nhung à...... em dậy đi , sao em ngủ lâu thế , dậy đi mà. Giọng cậu ta kêu lên yếu ớt. Tôi bước lại gần.

    -Haizzz người ta đã chết rồi , còn luyến tiếc làm gì.

    -Người ta không nghe đâu.

    -Biết rồi , nhắc hoài.

    Cậu con trai đó vẫn ngồi im , tôi cảm nhận được một cảm giác lạnh ngắt từ cậu ta , tôi đang suy nghĩ là vì cái gì mà tôi có cảm giác như thế , từ đôi mắt vô hồn đang nhìn về một nơi xa xôi nào đó hay từ trái tim đang đóng băng của cậu ta. Bất chợt từ ngoài một cô gái bước vào.

    - Ăn gì đó đi Thiên. Nè món ông thích nhất nè.

    -Ăn đi nhóc , tôi thì thầm

    Cậu ta cầm lấy đĩa bánh, cầm lên cái nia cười mỉm.

    -Nhung..... dậy ăn với anh , làm gì ngủ hoài thế , mập lên bây giờ , xấu lắm dậy đi. Nghe anh nói không.

    Cậu ta gõ nhẹ vào quan tài.Rồi đặt dĩa bánh xuống. Cô gái kia quay đi và khóc.

    -Thằng ngu này. Tôi lắc đầu.

    Cậu ta ngồi yên đó ,không cử động không nói , không liếc nhìn bất cứ ai , chỉ bất động. Tôi lấy làm lạ quay lại hỏi lão già.

    -Này cậu ta bị sao thế.


    -Muốn biết à , theo ta. Ông ta đứng dậy bước lại môt cánh cửa phòng và mở ra.Tôi vội bước theo , khi đi qua cánh cửa ấy thì tôi thấy mình đang đứng giữa con đường rộng.

    -Đây là đâu.

    -Thành phố.

    -Chúng ta đến đây làm gì.

    -Nhìn đi.

    Ông ta chỉ ra phía xa con đường.

    Tôi nhìn theo thì thấy một cô gái đang nằm giữa đường ,người đầy máu và một cậu con trai đang ôm cô gái vào lòng. Tôi nhìn kĩ thì ra là cậu con trai tên Thiên ấy.

    -Thấy rõ rồi chứ. Thôi theo ta.

    Ông ta quay đi bước đi và biến mất , tôi vội chạy theo.

    Tôi lại đi đến một nơi khác , là nghĩa trang

    -Ông đâu rồi lão già , tôi hét lớn.

    -Đây.

    -Tới đây làm gì.

    -Nhìn đi.

    -Lại nhìn , cái gì nữa. Tôi càu nhàu nhìn theo.

    Tôi lại thấy một con trai đang đứng trước ngôi mộ của ai đó. Tôi bước lại gần thì lại là cậu ta.

    Cậu ta đứng im như trước không nhúc nhích và thế là mắt cậu ta rưng rưng lệ.

    -Hà, khóc rồi, tốt khóc đi rồi quên thôi. Tôi cười

    Nhưng nướt mắt lại màu đỏ , nó cứ chảy liên tục.

    -Trời , cậu ta bị sao thế này , sao nước mắt màu đỏ. Tôi hoảng hốt


    Cậu ta bất ngờ chạy đến ngôi mộ mới đắp và đào bới , cậu ta cứ đào mặt cho nước mắt đang rơi và đôi tay cũng bắt đầu rỉ máu vì bị cát cắt vào da thịt

    -Này cậu làm gì thế ,tôi hét lớn.

    -Tôi nhắc cậu rồi mà.

    -Nhưng cậu ta.

    -Cứ để yên đó. Ông lão vẫn ung dung đứng nhìn cậu ta đào ngôi mộ lên.

    Được một lúc cậu ta cũng đào lên xong , nhưng đã kiệt sức , máu rĩ ra từ đôi tay trần ngày càng nhiều và đậm đến nỗi màu đất cũng chuyển thanh màu máu. Cậu ta thở hồn hển bước lại gần cái quan tài cố mở nắp ra nhưng không được.

    -Thôi, đóng đinh cả rồi ,không có cách sao mở được.

    Cậu ta dường như không để ý , vẫn cố mở nắp nhưng không thể , rồi cậu ta lùi ra xa tay xiết chặt lại đấm mạnh vào thành quan tài , một tiếng " rắc" vang lên từ các khớp xương tay , nhưng không hề cảm nhận được nỗi đau , cậu ta lại đánh tiếp môt cái nữa, rồi một cái nữa , thành quan tài cũng bắt đầu rạng nứt.

    -Điên rồi , bảo cậu ta dừng lại ngay. Lão già không trả lời chỉ mỉm cười

    Cậu ta ngừng lại , tôi tưởng cậu ấy đã bỏ cuộc khi đôi tay đã gãy nát , nhưng không phải vậy câu ta xông tới lấy đầu mình đập mạnh vào , thành gỗ cũng bị gãy nhưng đầu cậu thì...........

    Tôi chạy đến , cậu ta liễn khiển trèo lên kiếm cục gạch rồi quay xuống phá tiếp cho cái lỗ ấy to lên ,rồi kéo xác bên trong ấy ra , tôi nhận ra là cô gái lúc trước tôi nhìn thấy , cậu ấy ôm xác cô gái rồi lặng câm.

    -Tình đôi ta như muôn bài ca em biết không. Đẹp như ngôi sao trên trời cao em có hay. Nay ta đành chia tay hẹn kiếp sau sẽ gặp nhau........................ Cậu ta hát rồi mỉm cười , 5 ngón tay của cậu ta luồn tay cô gái , rồi gục đầu xuống.

    Tôi lặng cầm chỉ biết đứng nhìn , tim của tôi như ngừng đập , đến nỗi tôi không còn cảm giác tim đập nữa.

    -Đi thôi , ông ta ra hiệu

    -Nhưng giữa đêm mà cậu ta.

    -Yên tâm.

    Ông ta bước lại gần kéo tôi đi theo . Tôi lại bước đến một nơi khác.

    " Địa Ngục "

    2 chữ to đùng làm tôi hoảng hồn.

    -Này ông lão tới đây làm gì , tôi không muốn chết.

    -Yên tâm , cậu không chết đâu.

    Ông ta bước lại gần cây cầu làm bằng xương người được nối lại với nhau và có 2 tên mặc đồ giống thời Phong Kiến , khuôn mặt đen xì. Ông ta nói cái gì đó rồi quay ra kéo tôi đi vào.

    Tôi đi qua cây cầu , mà những tiếng la ó của những oan hồn vang vào tai làm tôi nổi da gà. Rồi những linh hồn bay lượn trước mặt làm tôi thực sự nghĩ mình đang ở trong Liêu Trai ký dị.Đi được một lúc thì một câu nói từ đâu vang lên.

    -Người đó đến rồi hả Thục Phán.

    -Vâng , thưa ngài.

    Tôi chả hiểu chuyện gi thì một người từ trên cao bay xuống như phim Kiếm Hiệp làm tôi hoảng cả lên.............................

    Ông lão cạnh tôi thì lại phát sáng hào quang màu đỏ rồi vụt........... ông ta biến thành một người khác , lão già ấy có khuôn mặt đỏ thẫm trông rất dữ tợn.

    -Quỳ xuống lại Diêm Vương đi. Ông ta hét lơn

    -Thôi , nên nhớ cậu ta là ai.

    - Vâng.

    -Thế năm nay cậu bao nhiêu tuổi.

    -Tôi 24.

    -Cái gì , phán quan tại sao lại là 24 đáng lí 18 chứ.

    -Dạ tại thằng cai ngục bắt người trùng tên , đang lý cậu ta bây giờ mới 18 nhưng lại xảy ra nhầm lẫn khiến cho cậu ta đầu thai sớm hơn.

    -Bổng lộc ta phát cho mấy người , thì các người phải làm đúng với phận sự. Các ngươi đã làm việc này hơn ngàn năm thế mà xảy ra vụ việc này , may đây là cậu ta lỡ người khác thì phải sửa lại sổ sách. Thiên đường biết chuyện làm sao gánh nỗi. Ông ta tức giận bay lên hóa ra một người to cao hơn vạn trượng. Đôi tay to lớn như có thể che hết cả bầu trời.

    - Phán quan , bắt tên cai ngục đó vào đây.

    Phán quan vội quỳ xuống.

    -Xin ngài tha tội cho lão , lão đã phục vụ ngàn năm nay , mong ngài bớt giận mà bỏ qua.

    -Hừ cứ nghĩ có công là không phạt à , làm gì có lý như thế , trời có luật của trời , địa phủ có luật của địa phủ , há ngươi nghĩ ta giống như lũ người trần mắt thịt , cứ hễ có công là muốn làm gì cũng được. Từ khi con người khai sinh chỉ vì cái suy nghĩ ấy mà bao triều đại sụp đổ. Ta đây không phải thấy công thì bỏ nhưng lão ta đã làm hơn ngàn năm vậy mà làm sai , nếu lão nghi ngờ thì có hỏi ngươi để tránh nhầm lẫn, và cơ sự chả ra nông nỗi này.

    - Không nói nhiều bắt lão vào đây.


    Tôi không hiểu chuyện gì nên đứng sang 1 bên , không dám hé nửa lời.

    Từ ngoài một lão ăn mày bị 2 tên lính kéo vào.

    Diêm Vương nổi xung quát tháo ầm ĩ.

    -Ngươi biết tôi chưa

    - Thần biết tội mình , mong Diêm Vương lượng thứ bỏ qua , thần phục vụ hơn ngàn năm , vậy mà để ra sai xót nhỏ nhưng đang tội lắm , thần không dám xin tha thứ nhưng mong được lấy công chuộc tôi.

    -Ngươi lấy gì để chuộc

    -Người còn nhớ lúc tiêu diệt Si Vưu không.

    -Nhớ, mà sao

    -Thần vô tình nhặt được một trong những cái sừng của hắn.

    Ông ta vội lấy trong người ra một cái sừng ngũ sắc sáng lấp lánh.

    -Cái này không dành cho ta mà là cậu kia. Ông ta chỉ tay thẳng vào tôi.

    - Coi như ngươi có công , thôi được ta tha cho lần này , nhưng không có lần sau đâu , Phán quan đưa hắn ra gác cổng âm ti trong 300 năm rồi cho về vị trí cũ coi như cảnh cáo.

    -Đa tạ Diêm Vương.

    - Còn cậu đi theo ta. Ông ta bay lên cao

    - Ngươi mau đi theo ngài đi

    -Sao ta đi theo.

    -Tụ khí dưới các ngón chân , để tinh thần thư thái , rồi nhấp chân bay lên

    Tôi làm theo , bỗng nhiên cả người tôi nhẹ bỗng bay lên cao. Đây là lần đầu tiên tôi bay được một cảm giác vô cùng sảng khoái , tôi hò reo , và bay theo Diêm Vương. Được một lúc cả hai dừng chân trước một cái hố sâu thẳm , bên dưới toàn là nhan thạch đang nóng chảy , sức nóng của nó làm da thịt tôi cũng nóng theo , còn hơn cả lò bát quái của Thái Bạch.

    -Đến lúc cậu thể hiện rồi.

    -Cái gì.

    -Nhìn lên trên đi.

    Tôi nhìn lên thấy một cái hộp nhỏ nằm lơ lững giữa trời , bất ngờ từ sau một áp lực đẩy tới làm tôi bay vào giữa, những hòn đá bay đến đỡ lấy tôi , rồi rất nhiều bay lên tạo thành những bậc thang trên không.Tôi quay lại thì thấy một hàng rào bằng sét được dựng lên , ông ta đứng sau đó và chỉ tay ra hiệu cho tôi.

    +5 EXP

    Bài viết ngẫu nhiên trong diễn đàn:

    • » Lời muốn nói với một người con gái!!!...
    • » Rong ruổi đường tình sẽ có ngày anh mệt...
    • » Út Quyên và tôi
    • » Duyên dáng áo dài: Diệu Thúy e ấp trong...
    • » Audio VHGT Kỳ 148: Là nỗi nhớ
    • » Hoa Mai - ĐH Điện Lực
    • » Naruto chap 558
    • » Nội y gợi cảm đáng iu
    • » Dan Balan - Freedom 2012 - DJ AK Remix
    • » Aikido - môn võ tự vệ

    Bài viết ngẫu nhiên cùng mục:

    • » Thế Trận Linh Xà
    • » Bánh mì thơm, cà phê đắng
    • » Hành lý
    • » Yêu Đơn Phương - Minh Bruno
    • » Sinh Linh
    • » Mẹ ở quê
    • » Vì anh là gió...đừg trách vì gió vô...
    • » Chàng trai tháng Tám
    • » Ẩm ướt những cơn mưa
    • » Những Cánh Thư Xanh.
    Share |

  2. Thành viên đã nói cảm ơn tới Hoa Hồng Tím cho bài viết có ý nghĩa:

    Tre xanh (05-03-2012)

+ Trả Lời Ðề Tài+ Gởi Ðề Tài Mới

Chủ đề tương tự

  1. [Truyện Ngắn] [Một câu truyện buồn] [ Không khóc không post]
    Người gửi ღ→ Hứa Như Thường ←ღ trong khu vực Hạt Giống Tình Yêu
    Trả lời: 3
    Bài mới gởi: 02-10-2012, 02:24 PM
  2. Doremon truyện dài: Truyền thuyết về vua mặt trời Nôbita
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Doremon
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 09-09-2012, 07:09 AM
  3. Doremon truyện dài: Nobita Tây Du Ký - tập 2 - truyện màu
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Doremon
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 11-11-2011, 10:03 AM
  4. Doremon truyện dài: Nobita Tây Du Ký - tập 1 - truyện màu
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Doremon
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 11-11-2011, 10:01 AM
  5. Truyện vui - Truyện tranh siêu hài
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Hở 10 cái răng
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 27-06-2011, 11:47 PM

Người dùng tìm thấy trang này qua từ khóa:

truyen kiep luan hoi

chuyen luân hồi truyen kiep

truyện ngắn kiếp luân hồi

truyen ngan kiep nay lam di

tac pham truyen kiep luan hoi

truyen ngan kiep luan hoi

truyen ngan luan hoi

nghe truyen kiep luan hoi

truyện ngôn tình luân hồi kiếp thứ nhất

doc truyen kiep luan hoi

kiep luanhoi

www.luan hoi chuyen kiep

chuyen tinh nghin kiep

truyện ngắn tình yêu kiếp luân hồi ở nhật

chuyen tinhqua nhieu kiep luan hoi

truyen chuyen tinh trong kiep luan hoi

truyen luan hoi

phim luan kiep dien hoi

Truyen kinh di kiep luan hoi

truyen mat kiep luan hoi 10

truyen ngan tien kiep

truyện ngắn chuyện tình qua những kiếp luân hồi mất rồi

doc truyen ngan kiep luan hoi

TRUYEN NGAN KIEP LUAN HOI CHA THU

Thẻ cho đề tài này

Bookmarks

Textlink: ga dong tao   information website