Cuộc sống, điều không thể và có thể

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=3471

(HGTH.VN) ( HatGiongTamHon.Info ) - Cuộc sống, luôn đẩy người ta phải đứng trước những sự lựa chọn khó khăn, đối mặt với những hoàn cảnh tưởng chừng không thể xảy ra với mình, phá vỡ mọi quan niệm của một con người, bắt họ phải thừa nhận trong sự chua chát và đắng cay, những điều không thể giờ là có thể…….



Còn nhớ, có lần đã nói với người “chúng ta có thể chưa đủ chín chắn và sự trưởng thành, nhưng chúng ta thừa thông minh để biết mình đang cần gì và sẽ làm gì, luôn luôn và trong mọi hoàn cảnh”. Người gật đầu, ừ người “luôn biết mình đang cần gì và đang làm gì, như thế là đủ rồi”. Mình giống nhau quá nhỉ! Giống nhau ở từng ý nghĩ và quan điểm, ở cách nhìn nhận từng khía cạnh vấn đề, ở thái độ sống bất cần nhưng luôn luôn biết điểm dừng, và hội tụ ở cùng “độ chín” của suy nghĩ. Như thế có phải là quá đủ để ta và người đến với nhau? Chính vì sự giống nhau đó mà ta đã nghĩ rằng ta gặp người là một định mệnh, giống như một sự sắp đặt của số phận. Trước đây ta không tin vào hai chữ “định mệnh”, nhưng từ khi gặp người, ta tin.

Còn nhớ, có lần người hỏi ta “thời gian và khoảng cách có là vấn đề quan trọng đối với ta hay không?”. Ta cười, ta “trước giờ không có khái niệm về thời gian, khoảng cách lại càng không”. Ta nhìn cuộc sống tương đối, tình yêu cũng vậy. Với ta chỉ cần có sự chân thành, chỉ cần cố gắng thì không có gì là không thể. Với ta, số phận ta thế nào là do ta quyết định, những điều khác là thứ yếu, chỉ cần có tình yêu thương thì khó khăn nào cũng đều có thể vượt qua. Người cũng vậy, người bảo rằng “cho dù con đường có chông chênh, sỏi đá đến đâu thì cũng sẽ nắm chặt tay ta”. Ta tin người.

Vậy mà, người rời xa ta.......

Không biết có phải vì con đường phía trước đầy sỏi đá khiến người chùn bước hay vì người không cần ta nữa?

Giờ mới biết rằng, ta và người giống nhau thì có là gì đâu. Đó chỉ là điều kiện cần để người đến bên ta, chưa là điều kiện đủ. Vì chưa đủ nên người rời xa ta, bỏ ta lại một mình, người đi tìm ai đó hội tụ cả điều kiện cần và đủ.

Giờ mới biết rằng, ta nhìn cuộc sống đơn giản quá. Tình yêu đối với ta thật đơn giản. Như ta nghĩ rằng ta cần người thì nói với người rằng ta cần người, nhớ người thì nói rằng ta nhớ người. Nhưng người thì không. Những gì người nói với ta không phải là tất cả những gì người đã nghĩ, đó chỉ là một phần của những gì người nghĩ, phần còn lại là những gì người chưa từng nghĩ, nhưng lại nói ra. Ta không biết điều này, ta không biết rằng người ta có thể nói những gì mình không nghĩ.

Giờ mới biết rằng, chỉ có tình yêu thương thôi chưa đủ. Tình yêu thương với người này là quan trọng, nhưng với người khác thì không. Con đường phía trước không còn là đá sỏi nữa, mà sừng sững một ngọn núi. Người muốn dừng lại, tại sao phải khó nhọc vượt qua ngọn núi kia cùng ta khi người có thể rẽ sang con đường khác bằng phẳng hơn?

Giờ mới biết rằng, không phải điều gì mình mong muốn và cố gắng là có thể làm được. Số phận của mình là do mình quyết định, nhưng lại bi chi phối bởi rất nhiều điều nữa. Và có đôi khi ta đành bất lực đứng nhìn mà không còn biết làm gì hơn để thay đổi số phận, để giữ lấy người mà ta yêu thương. Cuộc sống đẩy người đứng trước những ngã rẽ mà chỉ có thể đi theo một con đường, và phải làm như thế. Ta không thể trách người.

Giờ mới nhận ra rằng, “Cuộc sống này không chỉ có tình yêu”. Còn rất nhiều điều nữa, rất nhiều thứ khác nữa, sự nghiệp, gia đình, …. Và chúng ta phải lựa chọn, phải từ bỏ những thứ kém quan trọng hơn để thực hiện những điều đó. Vì trách nhiệm, vì những người mà chúng ta yêu thương, vì ước mơ hay vì tham vọng, hoặc là vì bản thân của chính chúng ta? Thế nào là quan trọng hơn còn thế nào là quan trọng kém? Ta không biết, chỉ có những người trong cuộc, đứng trước những lựa chọn mới có thể định nghĩa được điều này, và khi họ đã xác định được rồi thì họ sẽ có lựa chọn cho riêng mình, cái lựa chọn mà có thể 5 năm, hoặc 10, 20 năm nữa khi nhìn lại, họ sẽ cảm thấy hối tiếc, ray rứt, nhưng mà họ có sai hay không? Không ai biết được cả. Tất cả chúng ta đều không biết được là một khi chúng ta lựa chọn và quyết định một điều gì đó, chúng ta sai hay đúng? Không ai trả lời cho chúng ta biết được cả. Vì khi đã quyết định rồi thì chỉ đi theo một con đường mà thôi, có thể chúng ta không hài lòng với sự lựa chọn của mình, với những gì mình đang có, với cuộc sống hiện tại của mình, nhưng mà điều đó không có nghĩa là chúng ta đã quyết định sai. Mong người hãy hiểu điều đó. Chỉ có điều là, những lựa chọn đó sẽ làm tổn thương những người xung quanh ta, những người yêu thương ta, và những người mà ta yêu thương. Ta làm tổn thương họ, và nếu như ta cũng yêu thương họ như họ đã yêu thương ta thì ta cũng đang bị tổn thương bởi chính những quyết định của bản thân. Một sự lựa chọn khiến cả hai cùng bị tổn thương, nhưng mà nếu đã lựa chọn con đường này có nghĩa là sự tổn thương của ta và của họ là kém quan trọng hơn những gì mà ta sẽ có được khi ta lựa chọn. Điều đó có nói lên được gì hay không? Có lẽ là có, nhiều hơn những gì mà nó thể hiện.

Ta không trách người!

Nhưng, người làm ta đau. Người quay lưng bước đi trong sự lặng im đến tàn nhẫn. Ta phải cố gắng từng ngày để cảm thông và tha thứ cho người.

Ta không trách người, nhưng cũng không đủ bao dung để tha thứ cho người, ít ra là lúc này đây. Có lẽ ta cần một khoảng lặng, để nhìn lại những gì đã qua, để tìm sự bình yên cho ta, để lòng ta thôi không dậy sóng nữa, thôi không nhớ về người như một nỗi đau nữa. Ta vẫn sẽ nhớ người, ta biết rằng ta sẽ nhớ người dù có đi đến đâu, dù sau này ta có gặp một người yêu ta chân thành và sâu sắc hơn những gì mà ta đã dành cho họ, ta sẽ nhớ người cho đến khi ta không còn nhớ được nữa. Nhưng ta muốn nhớ về người với những gì đẹp nhất, không là nước mắt rơi mà là nụ cười dịu dàng trìu mến sau bao sóng gió cuộc đời.

Khi đó, có lẽ ta đã tha thứ cho người!...............