Phần 1: Bồ công anh nở bên hồ nước trong

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=34839

(HGTH.VN) Tôi là một người phiên dịch, còn trẻ vì vậy tôi hay được mời đi dịch cho những đoàn đi công tác nước ngoài. Tôi vừa có một chuyến đi kỳ lạ. Sự kỳ lạ không phải như những lần đi trước là được tiếp cận với những nền văn hóa khác nhau với những con người của các dân tộc khác để về nhà tự đúc kết ra rằng, hoặc cũng là tự huyễn hoặc mình, rằng vừa được sống một cuộc đời khác. Để biết sống khác một vài điều mình đang sống. Lần đi này tôi được đến một vùng đất có những cái hồ tuyệt đẹp. Tôi được sống trong căn nhà gỗ bên cạnh một cái hồ. Một cái hồ không rộng lắm, nước trong veo, phẳng lặng. Bên kia hồ được viền bởi những rặng cây xanh thắm. Buối sáng ánh mặt trời chói chang chiếu thẳng xuống mặt nước. Một làn khói mờ mờ bốc lên rồi loang nhanh trên mặt hồ, chưa đủ để tạo nên sự mờ ảo. Đôi uyên ương bay vụt ra khỏi đám sậy, đập cánh mạnh như sắp sửa bay vút lên không trung. Cũng chỉ đủ cho người khác vừa tưởng rằng chúng sẽ bay vào bầu trời chúng đã đáp ngay xuống mặt hồ, sung sướng rỉa cánh và nhảy bổ vào nhau. Tôi mê đắm cảnh thiên nhiên. Tôi đi bộ men theo bờ hồ, trên bãi cỏ đẫm sương và chưa có lối mòn. Tôi mê đắm những bông hoa vàng trên bãi cỏ xanh. Tôi không thể cưỡng lại, tôi hái thành một bó trên tay. Tôi cài một bông lên tóc. Tôi quay cuồng với bó hoa vàng trên tay trong cái nắng thủy tinh trong suốt chói chang. Tôi vuốt ve những đọt cây. Tử đinh hương lặng lẽ dâng hương. Tôi đến thật gần và hít căng lồng ngực. Bồ công anh sau khi trút chiếc áo vàng còn lại một quả cầu những bào tử chờ gió đến phát tán. Tôi bứng lên một quả cầu, tôi lấy hơi thở của mình đế phát tán những bào tử. Có một phiến đã rêu phong mời gọi tôi. Chưa, tôi chưa muốn ngồi xuống phiến đá đó. Tôi dang đôi cánh tay giữa đất trời. Tôi với một mình tôi. Tôi muốn bay vào vũ trụ. Thực ra chỉ còn thân xác tôi ở trên đất mà thôi. Tôi lướt qua phiến đá. Tôi cứ đi, đi nữa trên thảm cỏ ven hồ chưa có lối mòn. Hình như có ai gọi tôi. Một tiếng gọi thảng thốt. Tôi dừng chân. Không gian thật tĩnh lặng, không có gió, lá cây im phăng phắc. Tôi lại đi, không phải đi mà tôi nhảy chân sáo. Tôi muốn hát nhưng không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng. Lại có tiếng gọi. Tôi có một phản xạ rất nhanh. Tôi ngoái đầu về phía có tiếng gọi. Và tôi đã nghe rất rõ tiếng gọi: cô hãy lại đây, cô hãy lại đây, bằng tiếng Việt. Lạ kỳ tôi đang sống trên một đất nước khác. Sao lại có tiếng gọi tôi bằng tiếng Việt mình. Tim tôi đập rổn rang và chân tôi run rẩy. Tôi sợ. Tôi tiến chầm chậm về nơi đang phát ra tiếng gọi tôi. Đến phiến đá rêu phong tôi ngồi xuống. Lúc trước đi qua sao tôi không nhìn thấy, bên phiến đá rêu phong là một cây sồi rất to. Bóng mát của nó trùm cả một khoảng đất rất rộng. Tôi ngồi xuống phiến đá và ngả đầu vào gốc cây sồi. Rồi tôi thiếp đi trong một giấc ngủ. Một giấc ngủ tôi chưa bao giờ gặp trong đời. Một giấc ngủ tôi không thể nắm bắt được cái thân xác của mình nhưng mọi cảm xúc thì tôi nắm bắt rất rõ ràng. Khi tỉnh giấc ngủ tôi không còn cảm hứng để đi tiếp. Tôi chỉ có một niềm hối thúc, ngồi vào bàn viết. Thực ra tôi không viết. Bởi tôi chưa bao giờ viết văn. Có một giọng nói đàn bà cứ thì thầm bên tai tôi, đọc từng câu cho tôi viết. Thậm chí đến cả dấu chấm dấu phảy.
Ta là một con ma. Một con ma hạnh phúc. Ta nhởn nhơ xung quanh cái hồ này. Ta chứng kiến những giờ phút hạnh phúc của các người. Ta chứng kiến sự yêu thương luyến ái của các người. Ta chứng kiến những giọt nước mắt luyến tiếc của các người. Ta chứng kiến cả sự ghen tuông ngọt ngào của các người. Nhưng trước tiên ta kể cho các ngươi về nỗi nhớ. Ngày đầu tiên giấc ngủ sẽ chiếm lĩnh toàn bộ cơ thể các ngươi. Sau những ngày các ngươi đắm chìm trong hạnh phúc, các ngươi tưởng mình đã no đủ và dư thừa năng lượng? Sai toét, các ngươi đang đói khát năng lượng. Một giấc ngủ dài sẽ nạp thêm năng lượng cho các ngươi. Sau giấc ngủ các ngươi sẽ ăn, ăn cũng chả ngon gì đâu nhưng sẽ ăn, không ăn thì biết làm gì. Ngày thứ hai các ngươi cũng vẫn ngủ, thời gian ngắn hơn. Sau khi thức giấc sẽ thấy thiếu thiếu một cái gì đó thật mơ hồ và cơ thể các ngươi sẽ có một sự dịu dàng và một sự dỗi hờn bao bọc. Sự dịu dàng và sự dỗi hờn đó như một lớp từ trường phát ra từ chính cơ thể các ngươi rồi tác động lại cơ thể làm cho các ngươi chìm vào một sự đê mê. Ngày thứ ba giấc ngủ sẽ không kéo dài nữa. Cơ thể các ngươi sẽ căng mọng như một sự dư thừa năng lượng. Và ở một số chỗ trên cơ thể các ngươi dường như không phải là của một cơ thể, vốn là một cơ thể đồng nhất của các ngươi. Một số nơi ấy cựa quậy, nóng lên và muốn cất tiếng nói. Trong khi cơ thể các ngươi lại đang chùng xuống. Đêm giấc ngủ sẽ không đến nữa. Đầu óc các ngươi sẽ căng ra. Những file nhớ bị nén nhiều dữ liệu quá vỡ òa ra, chen lấn thành một cục tắc nghẽn. Nguy cơ chuyển thành một cơn đau. Hãy nghe ta nhé, các ngươi phải tìm cách giải tỏa ngay cục tắc nghẽn đó nếu như các ngươi không muốn dùng thuốc đau đầu. Nếu các ngươi vẫn còn cơn buồn ngủ thì các ngươi hãy đếm một hai ba bốn năm sáu... một nghìn một nghìn linh một... cho đến khi nào thiếp đi. Còn khi không còn cơn buồn ngủ nữa và một cái đầu căng cứng của quá nhiều những thứ ngọt ngào đang túa ra để nhấn chìm cơ thể thì các ngươi phải buộc ý nghĩ của mình nghĩ về một điều gì đó. Những ý nghĩ đó không thể thuộc thể loại ngọt ngào tình cảm được. Ta khuyên thật các ngươi hãy nghĩ về cái nhìn hạ thấp và cái bĩu môi của cô đồng nghiệp khi các ngươi vừa quay gót trên một đôi giày mới. Đó là cách nhanh nhất để thoát ra khỏi ý nghĩ sắp làm cho các ngươi đau đầu. Ngày thứ ba các ngươi sẽ hoàn toàn không buồn ngủ nữa. Các ngươi sẽ tỉnh táo với một sức lực dư thừa. Lớp từ trường từ sự dịu dàng và sự dỗi hờn tạo thành một quả cầu tròn bao bọc lấy cơ thể của các ngươi. Để tạo một ảo tưởng rằng có một đôi mắt nào đó, một trái tim nào đó vẫn dõi theo và đập rộn ràng. Để một nụ hôn sắp sửa được đặt xuống. Để một vòng tay ôm sắp sửa choàng lên. Các ngươi sẽ gọi điện cho những người bạn gái. Các ngươi sẽ mang quà đến cho họ và trong câu chuyện tên người đàn ông đó sẽ được nhắc đến nhiều lần với đôi mắt long lanh và trái tim đập rổn rang của các ngươi.
...Trong xe tiếng cười bung ra như muốn thổi tung các cánh cửa. Tớ hỏi những người đàn ông trong xe các anh có đang yêu không? và yêu ở cấp độ mấy? Những người đàn ông hỏi lại tớ rằng, yêu cũng có cấp độ à? Tớ trả lời, tất nhiên, yêu cũng có cấp độ. Rồi tớ đọc cho họ những câu thơ về các cấp độ yêu. Cấp độ 1: ước gì em hóa thành cau/ để anh làm bẹ ôm nhau suốt đời. Cấp độ 2: ước gì em hóa thành chum/ để anh làm gáo ì ùm cả đêm. Cấp độ 3: ước gì em hóa thành trâu/ để anh làm đỉa bậu vào đùi trâu. Cấp độ 4: ước gì anh hóa thành giòi/ để em ngồi ị anh ngoi lên nhìn. Tiếng cười lại phá ra. Vừa cười vừa nói. Vừa cười vừa lau nước mắt. Họ đều nhận họ muốn yêu ở cấp độ 4. Người đàn ông đó vừa lái xe vừa quay lại hỏi người phiên dịch, điều gì khiến họ cười như vậy? Cô ấy nói gì để cho họ cười như vậy? Tớ bảo với phiên dịch, đừng, đừng dịch những câu thơ ấy. Cũng đừng kể cho ông ấy nghe. Phiên dịch hỏi tớ, tại sao lại không dịch? Tớ bảo, đó là bí mật về văn hóa của chúng ta, không nên cho người ngoại quốc biết. Người đàn ông đó mở to đôi mắt xanh lơ như nước biển, trông như mắt chú nai nhỏ nhìn vào tớ để kiếm câu trả lời. Tớ nói với phiên dịch: hỏi ông ấy xem ông ấy có đang yêu không? và yêu ở cấp độ nào? Người đàn ông ấy trả lời: Theo bạn tôi có đang phải lòng ai đó không? Tôi đang yêu ở cấp độ một người về hưu. Ha ha. Cấp độ của một người về hưu cậu ạ.
Các ngươi sẽ vô cùng ngạc nhiên vì câu chuyện hay vậy mà sao người nghe lại không cười cùng. Và cái ánh mắt nhìn soi mói của người nghe câu chuyện sẽ làm cho các ngươi chột dạ. Một câu chuyện mà các ngươi muốn giấu giếm. Đó chính là mấu chốt của vấn đề. Nếu là một câu chuyện dễ kể, dễ cho mọi người cùng biết thì chỉ cần các người kể một mạch, kể rất nhanh câu chuyện thì sẽ dễ dàng cho các người. Các ngươi sẽ rất cảnh giác ở ánh mắt nhìn kia. Vội vàng các ngươi phải chuyển sang chuyện khác. Trong khi trong đầu óc và con tim các ngươi phồng rộp những kỉ niệm ngọt ngào.
Ngày thứ tư, buổi sáng khi tỉnh giấc các ngươi sẽ không muốn rời khỏi chiếc giường. Thậm chí các ngươi còn lấy một chiếc gối phủ lên mặt.Tại sao à? Tại vì các ngươi sợ những ý nghĩ trong đầu các ngươi vọt ra ngoài để người khác nhìn thấy. Cơ thể các ngươi lại đắm chìm trong sự dịu dàng đê mê. Những ý nghĩ không còn còn túa ra như file nén dữ liệu bị vỡ nữa. Nó sẽ trải ra rất từ từ, ở một đoạn nào đấy, không như một cuốn phim có đầu có cuối. Một chỗ đấy thôi, bất chợt dẫn các ngươi vào mê lộ.