Phần 2: Bồ Công Anh nở bên hồ nước trong

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=34840

(HGTH.VN) ... Nắng nồng nàn rọi qua cửa kính. Dễ chịu quá. Sao lại dễ chịu đến thế. Căn phòng nhỏ như nhà của bảy chú lùn. Chăn đệm màu sắc sặc sỡ. Đêm qua đã phải phụng phịu để được ở căn phòng này. Tự dưng lại thích căn phòng thế cơ chứ. Dưới nhà những người đàn ông đang uống trà và nói chuyện râm ran. Vệ sinh xong. Son phấn xong. Trời se lạnh nên không mặc váy. Mặc quần bò và chiếc áo dài tay bó sát người. Đeo chiếc dây chuyền bạc có mặt hình con cú. Những người đàn ông mời uống trà. Bỏ qua. Mở cửa bước ra sân. Không khí lạnh ùa vào mặt, xua đi hết sự ngái ngủ còn lại. Trời đất thật tuyệt quá trời ạ. Nắng thủy tinh trong veo. Những lá cây xanh ánh lên. Mặt hồ nước phẳng như gương đang bốc lên làn khói nhẹ. Cỏ triền miên đẫm sương. Không có một bóng người trong tầm mắt. Những căn nhà gỗ sát mép nước nhỏ như căn nhà búp bê. Có một căn nhà đang nghi ngút tỏa khói vào không gian trong vắt. Trong vườn hai cây hoa tử đinh hương như vẫn còn mơ ngủ. Cây im lìm hương im lìm. Lặng lẽ bước xuống những bậc cầu thang gỗ. Đi rón rén trên giầy cao gót trên những mắt gỗ. Ra khỏi khu vườn, cỏ ven hồ không xanh miên man. Điểm trên cỏ là những bông hoa vàng. Bồ công anh vàng hết mình trong nắng thủy tinh. Để ngày mai ngày kia sẽ chỉ còn những bào tử kết thành một quả cầu mỏng manh, chỉ một làn gió nhẹ đã bị thổi tan tác. Rón rén bước đi trên đôi giày cao gót xuống mép hồ. Đường dốc. Cỏ sát mép hồ mọc cao. Có loại hoa màu vàng nhưng không phải bồ công anh, cánh hoa mỏng. Những bông hoa cám dỗ vô cùng. Không thể không hái chúng. Hái hai cành hoa. Có tiếng gọi, em ơi, đừng hái. Một người trong đoàn đang cùng cô phiên dịch chụp ảnh. Sao lại không được hái hả anh? Người ta bảo vệ thiên nhiên, không muốn mình hái hoa đâu. Vậy a, nhưng có ai đâu nào. Có đấy, không nhìn thấy ông ấy đang xách nước đó sao. Vâng. Nói vậy nhưng vẫn cúi xuống để hái tiếp những cành hoa dại. Một bó hoa dại trên tay đứng thơ thới dưới nắng bỗng không biết mình đang là ai đây nữa. Một người đàn bà hay làm một cô bé. Một thiếu nữ ngây thơ hay một người phụ nữ khôn ngoan trường tình. Là ai hay không là ai cả. Chợt mỉm cười. Chẳng muốn là ai cả. Không muốn nhớ quá khứ, không muốn biết tương lai. Hãy chỉ là một người đang đứng trên bờ hồ với một bó hoa dại trên tay. Có một người nữa đang xách nước từ dưới hồ lên. Đi qua không nhìn người, chỉ nhìn bó hoa dại trên tay. Không đồng ý. Không muốn. Không sao cả. Cứ thích vậy đấy. Ta có là ai đâu. Ta không là ai cả. Ta chẳng phải chịu trách nhiệm gì hết. Cứ không thích đi. Nhưng ta thích. Ta thích hái hoa. Này quay lại, tươi lên nào. Đẹp quá. Người phiên dịch muốn kết thúc cuộc chụp ảnh. Chỉ còn lại ba người bên hồ. Hai người đàn ông cùng xách nước đổ vào nồi hơi trong căn nhà gỗ đang tỏa khói nghi ngút. Đó là nhà tắm hơi truyền thống ở nơi đây. Lò đã được đốt từ ngày hôm trước, đun bằng gỗ bạch dương. Lò phải đốt một ngày mới đủ nhiệt độ để tắm. Ta không là ai cả trên bờ hồ với bó hoa dại trên tay cho đến khi có tiếng gọi Thảo Mộc này lại đây, lại đây, ông ấy bị chảy máu chân rồi. Ta bỗng trở về thực tại và nhận ra mình là ai. Ta bỏ lại bó hoa dại trên thảm cỏ. Ta đi lại chỗ người đàn ông ngồi trên tấm ván. Ta đã không hiểu vì sao trên thảm cỏ xanh như vậy lại có vật gì làm cho chân người đàn ông đó chảy máu. Máu chảy giọt xuống bãi cỏ. Người đàn ông không muốn cho ta động vào chỗ máu. Ta với chiếc khăn mặt đang vắt trên vai một người đàn ông khác quấn vào vết thương. Người đàn ông đi vào căn nhà gỗ. Người đàn ông nói cùng với ngôn ngữ của ta bảo, Thảo Mộc ở lại đây chăm ông ấy nhé, anh vào nhà lấy băng. Ta hơi ngại ngùng, không biết chăm người đàn ông không nói chung tiếng nói với mình thế nào đây. Ta vào căn nhà gỗ với bó hoa dại trên tay. Ta thấy một chiếc cốc để trên bàn. Ta lấy nước trong chiếc xô vào chiếc cốc. Ta tỉa những bông hoa dại cắm vào chiếc cốc. Ông ấy nhìn ta bằng ánh mắt da diết. Ta đã từng lảng tránh ánh mắt đó. Ta cũng đã từng cảm nhận được một tấm ngực ấp vào sau lưng, chỉ như một sự đụng chạm tình cờ. Với trách nhiệm chăm sóc ông ấy bị chảy máu chân ta không lảng tránh ánh mắt nhìn da diết đó. Ta đã nhìn lại bằng một ánh mắt cười. Ông ấy đứng lên rất nhanh. Và ta đã lọt thỏm trong một tấm ngực rất rộng.
Khi người đàn ông cùng một thứ tiếng với ta quay lại căn nhà gỗ thì ông ấy đang đứng cạnh ta để cắm những bông hoa dại màu vàng vào cốc.
Ngày thứ năm, nỗi nhớ sẽ nhấn chìm các người vào trạng thái đờ đẫn. Các ngươi sẽ không có cảm giác đói. Các ngươi cũng không hề có ước muốn được quay trở lại một thời điểm nào đó. Lại càng không bao giờ các ngươi có ước muốn chạy đến với nhau. Bảy ngàn cây số với một mớ những giấy tờ thủ tục sẽ làm cho các ngươi hết mơ mộng. Đó cũng chính là điều làm cho các ngươi không có năng lượng của hy vọng. Luôn luôn thường trực trong tim các ngươi là lần cuối cùng. Lần cuối cùng, chỉ ba từ đó thôi sẽ đưa cảm xúc của các ngươi đến một sự dâng hiến không đắn đo, không ngoái lại, không trao đối có đi có lại. Lần cuối cùng cũng sẽ là một sự thăng hoa mà các ngươi chưa bao giờ được nếm trải. Chính những điều đó mà nỗi nhớ sẽ dẫn dắt các ngươi đắm chìm vào các kỉ niệm. Những kỉ niệm giống như một thứ rượu ngọt, êm. Các ngươi sẽ uống như một kẻ khô khát trên sa mạc, cho đến khi say gục.
... Ta đã đi vòng quanh hồ trên thảm cỏ êm ái và trong vũ trụ mê hoặc. Ta hít căng lồng ngực bầu không khí tinh khôi. Những lá cây thờ ơ chạm vào ta. Có vẻ như chúng đã quá quen với một người từ phương xa đến bị ngợp trước chúng. Kỳ lạ là trái tim ta không hề đập gấp. Da thịt ta không hề cháy lên và đôi môi ta không hề phồng rộp. Chỉ có một sự dịu dàng bao quanh ta. Ta thấy mình nhỏ bé đến kỳ lạ. Và ta muốn phụng phịu như một cô bé. Sau một vòng hồ ta đã no say cảm xúc với thiên nhiên. Ta đi về căn nhà gỗ to trên đồi. Những người đàn ông vẫn ngồi quanh bàn trà. Mặc cho thiên nhiên đẹp đến mê hồn cám dỗ cũng chỉ khiến những người đàn ông đi quanh mép hồ được vài chục phút. Họ vào nhà uống trà và nói chuyện thời cuộc. Ta cũng phải thừa nhận rằng trong căn nhà gỗ có một sự dụ khị nồng nàn. Và ta cũng biết thiên nhiên ngoài kia còn thiếu một thứ. Đó là những người đàn bà xa lạ có đôi mắt lúng liếng. Ta biết nếu xuất hiện những người đàn bà như vậy thì sẽ không ai còn nói về thời cuộc. Ông ấy cũng ngồi với những người đàn ông, cạnh phiên dịch. Ta pha một cốc trà nóng. Ta chăm chút cho việc uống trà. Thực ra là điệu đàng và làm duyên. Ta nhận được những tia nhìn đầy năng lượng của thứ ánh sáng tình yêu. Chưa chắc là tình yêu. Có lẽ là sự đam mê. Ta không tham gia vào câu chuyện với những người đàn ông, vốn cũng là sở trường của ta. Uống xong cốc trà ta đứng lên. Nắng ngoài trời vẫn mê hoặc ta. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng và ta cúi xuống buộc dây giầy. Khi đứng thẳng dậy thì một vòng tay rất rộng đã ôm choàng lấy. Bằng thứ ngôn ngữ tiếng Anh đơn giản nhất ông ấy nói với ta về một căn nhà gỗ khác. Rồi ông ấy đi trước kéo tay ta đi theo. Một căn nhà gỗ ở dưới một cây sồi già sum suê. Chìa khóa để ở dưới thảm chùi chân. Ta cùng với ông ấy lọt vào căn nhà gỗ. Trong căn nhà gỗ có những căn phòng nhỏ của bảy chú lùn. Ta đã hiểu ông ấy đã ở đâu khi mọi người tìm. Những cái hôn nồng nàn và vô cùng dịu dàng và có mùi sô cô la. Rất lâu. Những lời thì thầm bằng thứ tiếng xa lạ. Chỉ thế.
Ta rời căn nhà gỗ trước. Ông ấy hẹn với ta, tối nay ở đây nhé. Ta mỉm cười gật đầu.
Ngày thứ sáu. Công việc sẽ hút các ngươi để các ngươi không còn nhiều thời gian rảnh rỗi cho nỗi nhớ. Đó cũng là một sự cứu cánh. Nhưng sẽ bất chợt có khoảng lặng khi cơ thể các ngươi như bị hụt xuống một hố đen. Theo lý thuyết khi hụt xuống hố đen đó thì các ngươi sẽ không cảm nhận được không gian thời gian và sự tồn tại nữa. Nhưng ở hố đen nỗi nhớ này các ngươi vẫn cảm nhận được sự tồn tại với cảm xúc quay ngược thời gian. Rất ngắn thôi chỉ trong vài giây cơ thể các ngươi sẽ chìm đắm trong trạng thái ngây ngất với vẻ mặt của kẻ đã chết. Rất nhanh thôi rồi các ngươi sẽ sống lại. Và các ngươi sẽ tiếc biết bao. Tuy nhiên các ngươi sẽ mất một khoảng thời gian mới làm tiếp được công việc. Nghe ta đi đúng là như vậy đấy.
...Buổi tối khi mọi người đã ngủ say, ta đã rất buồn ngủ. Chỉ cần nhắm mắt lại ta sẽ chìm ngay vào giấc ngủ. Chưa khi nào ta lại cảm nhận được sự dễ chịu trong một cơn buồn ngủ đến như vậy. Ta đã nghe thấy tiếng huýt sáo vang lên trong không gian tĩnh lặng như tuyệt đối. Ở đây không có tiếng côn trùng rỉ rả, không có tiếng mèo cái gào trên mái nhà, không có tiếng chó tru trong đêm. Ta biết tiếng huýt sáo đó dành cho ta. Ta ngồi dậy đắn đo. Sự đắn đo không có sắc màu đạo đức. Sự đắn đo để làm tăng giá trị. Tiếng huýt sáo thứ hai thì ta mỉm cười và nằm xuống giường, Ta nhắm mắt lại và chìm đắm vào giấc ngủ. Một giấc ngủ không trở mình.
Không phải nắng mà cái lạnh đã đánh thức ta. Qua ô cửa sổ nhỏ ta thấy bầu trời xám xịt. Trời bắt đầu mưa. Ở đây khi có nắng trời sẽ ấm và khi không có nắng trời sẽ lạnh. Cái chăn mỏng mùa hè đã không ngăn được cái lạnh ngoài trời khi không có nắng xuống chỉ còn hơn chục độ. Cái lạnh xuyên qua mái thấm vào ta. Ta nằm co người lại. Trong trạng thái co ro ta bỗng muốn biết bao được bao bọc trong một vòng tay rộng. Ta ngồi dậy rất nhanh, mặc quần áo và nhẹ nhàng đẩy cửa ra ngoài. Cuộc đi chơi rừng đầy thú vị, buổi chiều lại được tắm hơi, buổi tối thì uống rượu của bác gác rừng khiến những người đàn ông trong đoàn vẫn chìm trong giấc ngủ sâu. Ta biết ngoài trời đẫm nước nên ta xỏ chân vào ủng. Ta cũng không quên trùm lên đầu chiếc khăn. Mưa nặng hạt và trời tối sẫm. Ta đi ngược lên đồi về phía căn nhà gỗ. Vừa dò dẫm từng bước ta vừa nghĩ đến hình ảnh nàng Kiều. Thì ra trong mỗi người phụ nữ đều có một nàng Kiều. Chìa khóa vẫn để ở ổ khóa. Ta tự cười một mình khi nhìn chiếc chìa khóa đã chờ ta từ đêm đến giờ. Sự chờ đợi của nó không uổng. Ta khẽ khàng mở khóa. Rất nhẹ nhàng ta bước vào phòng. Trong phòng hơi ấm nồng nàn. Ta nhìn thấy ông ấy đang ngủ ngon lành trên chiếc giường nhỏ. Bỗng nhiên ta đắn đo. Dường như ta là kẻ quấy rối giấc ngủ của người khác. Ta rón rén bước ra cửa. Khi đặt tay lên nắm đấm để mở cửa thì đã có một bàn tay to đặt trùm lên bàn tay của ta. Ta được ôm thật chặt. Và những cái hôn phủ kín mặt. Ta trôi vào trong cảm giác đê mê của sự hưng phấn thỏa mãn. Sex à? Không phải do sex. Ta nói không hề có sex các ngươi không tin à? Đúng thôi, các ngươi còn trẻ tuổi quá. Khi còn trẻ như các ngươi ta cũng đã từng nghĩ như vậy. Thôi, các ngươi hãy cứ sống đi đã. Khi từng trải hơn các ngươi sẽ phải tin ta.
Ngày thứ bảy. Nỗi nhớ sẽ bóp nghẹt tim các ngươi thành một nỗi đau âm ỉ. Ngực căng phồng. Thi thoảng các ngươi phải nhớ trút một tiếng thở dài để tống bớt hơi ra ngoài nếu không muốn vỡ căng lồng ngực. Nước mắt vẫn chưa rơi ra đâu. Các ngươi còn kiêu hãnh lắm. Ngay cả viết một bức thư các ngươi vẫn còn không muốn. Các ngươi muốn chứng tỏ sự chịu đựng của mình. Thì hãy cứ chứng tỏ đi. Ta cũng không biết sự chứng tỏ đó các ngươi sẽ được cảm xúc gì? Kiêu hãnh à? Ừ, đàn bà cũng cần một chút kiêu hãnh, để làm duyên làm dáng mà.
Đàn bà chúng ta là một điều bí ẩn? Bí ẩn gì đâu. Ừ thì cứ cho là bí ẩn đi, để cho cuộc sống lung linh. Điều bí ẩn ấy chính là phụ nữ không bao giờ có mẫu số chung. Đàn ông dại khờ chính ở chỗ cứ nghĩ rằng cô này giống cô kia. Không, không bao giờ có một người đàn bà nào giống người đàn bà nào đâu. Cho dù đó là một người đàn bà đơn giản nhất.
...Ta rời căn nhà trên đồi với một thỏa mãn đến từng tế bào. Ngoài trời mặt trời đã ló dạng. Cỏ đẫm nước long lanh dưới nắng. Bồ công anh hớn hở xòe rộng những cánh vàng. Mặt hồ bốc làn khói nhẹ. Nước trong vắt in hình những lá cây, rõ đến từng gân lá. Cảnh vật ở đây gợi một sự trong sáng đến kỳ lạ, không một chút nào mờ ám. Hơi lạnh phả vào mặt ta để xua bớt đi sự long lanh trong đôi mắt và ánh hồng trên đôi má. Một lúc, khi ta cảm nhận được sự vững chãi của cơ thể trên đôi chân ta mới bước vào nhà. Những người đàn ông đã dậy từ bao giờ. Họ đã kịp thưởng thức xong một tuần trà. Có điều gì lạ vẫn còn vương trên mặt ta khiến những người đàn ông đều quét ánh nhìn về ta. Người nhanh nhảu mồm miệng thì nói ngay: Ái chà Thảo Mộc, mặt cô lạ quá, sao bỗng xinh lên thế. Ta phá lên cười: Trời đất ngoài kia tuyệt lắm, sao các anh cứ ngồi nhà vậy. Dường như câu trả lời của ta không khiến họ tin. Một người hỏi: ông ấy đâu nhỉ? Rồi lại tự trả lời: Chắc còn đang ngủ. Ta sợ bí mật bị lộ nên vội vàng vào bếp. Từ trong bếp nói vọng ra: Em chuẩn bị bữa sáng nhé. Ta bật bếp để rán trứng. Ta cắt bánh mì đen và phô mai để ra đĩa. Ta lại hỏi vọng ra: Có ai uống cà phê không? Có, mọi người cùng trả lời. Vừa chuẩn bị bữa sáng ta vừa mỉm cười vì ý nghĩ, những người đàn ông kia không hề biết ông ấy có một căn nhà gỗ nữa ở trên đồi. Ông ấy không hề ngủ chung với họ trong căn phòng mà mọi người vẫn nghĩ rằng ông ấy ở trong đó. Mấy lần ta nghe họ nhắc nhau, khẽ chứ để cho ông ấy ngủ. Chuyến đi ngoại giao văn hóa này gọi đúng bản chất là đi chơi văn hóa. Thực ra chỉ là đi chơi thôi mà. Ông ấy là người dẫn đoàn đi. Ông ấy đã có sáng kiến đưa đoàn về nhà nghỉ của gia đình ở ven hồ. Để cho khách được sống trong không gian gia đình và không gian bầu bạn. Đó là một sáng kiến thật tuyệt vời. Có thêm vòng tay và nụ hôn của ông ấy nữa, đó là một ân huệ của trời cho ta.
Ta mang bữa sáng cho mọi người. Ông ấy đã ngồi ở đó. Ta vào bếp để làm thêm một xuất ăn nữa. Ông ấy đã theo ta vào bếp, rón rén như một con mèo. Ta đã không nghe thấy một tiếng động nào. Vậy mà khi ông ấy ôm lấy ta từ sau lưng ta đã xoay người lại để đón lấy một cái hôn. Nụ hôn trộm tràn ngập cảm xúc. Ta lại mất trọng lượng. Ta bỗng sợ vội đẩy ông ấy ra. Ta với một miếng táo trên bàn cắn một miếng và ngồi xuống ghế. Ông ấy đã nhận thấy điều bối rối ở ta nên cúi xuống định lấy thêm một cái hôn nữa của ta. Để không cho ông ấy thêm nụ hôn nữa ta đưa miếng táo còn trên tay vào miệng ông ấy. Nhanh đến mức ông ấy ngỡ ngàng. Rồi ông ấy cười lăn, vừa nhai miếng táo vừa bê đĩa thức ăn ra ngoài bàn để cùng ăn với mọi người.
Ngày thứ tám. Nỗi nhớ nhức nhối. Thành một nỗi đau nhức nhối. Sự đau đớn không khu trú vào một nơi nào để cho các ngươi tự lấy tay xoa vào được. Nó ở mọi nơi, mọi ngóc ngách trên cơ thể. Đau đớn mà cũng không khóc được mới chết chứ. Cố rặn ra vài giọt nước mắt. Mắt khô khốc rát rạt.
Giờ ta sẽ nói cho các người hiểu rõ sự khác nhau giữa sex và nụ hôn nhé. Để cho các ngươi hiểu cặn kẽ hơn về đàn bà. Nếu trong nỗi nhớ chỉ đơn giản là sex các ngươi sẽ có rất nhiều cách thể giải tỏa nó. Các ngươi chỉ cần nhấc điện thoại. Không có một người đàn ông nào từ chối một lời đế nghị đó. Cách đơn giản hơn là một cái dụng cụ. Khoa học đã chẳng chứng minh rằng nó rất hiệu quả mà lại không vi phạm đạo đức. Vì chỉ có mình ta với ta và một dụng cụ vô tri vô giác thì lấy ai mà tọc mạch chứ. Còn nụ hôn? Chưa có nhà khoa học nào phát minh ra nụ hôn nhân tạo. Chính thế mà nỗi khao khát của các ngươi là vô hạn độ. Nhất là khi nụ hôn đó đã từng được các ngươi tưởng tượng ra. Và nay ở thực tế nó còn ngọt ngào hơn thế nhiều. Ta biết có những người đàn bà đã tìm ra điểm G cho chính mình, cái mà khoa học đang còn bó tay. Nhưng vẫn thèm khát một nụ hôn dịu dàng. Đấy đàn bà bí ẩn chính là ở chỗ đó.
... Nơi ta đang trải nghiệm những sự lãng mạn này là một đất nước có những cánh rừng thật tuyệt đẹp ngay giữa thành phố. Đó là niềm tự hào của dân tộc họ. Dân tộc ta cũng có nền văn hóa đáng tự hào. Nhưng bây giờ chỉ còn lại trong ký ức. Ta đã đi trong một khu rừng trong thành phố, bên cạnh bạn bè và bên cạnh người đàn ông đã đang bao bọc ta trong một quả cầu được tạo bởi một thứ tình cảm dịu dàng lãng mạn tuyệt vời. Để ta không có cảm tưởng đang bước trên mặt đất. Ta đang lướt trên thiên đường. Có một người đàn ông khác, người đàn ông cùng chủng tộc và tiếng nói với ta, dường như cũng đang có chung cảm giác như ta chăng? Người đàn ông đó xăm xăm bước tới những lùm cây. Những lùm cây tạo nên những cái vòm nhỏ xanh thẫm và đầy ước vọng. Ta đã nhìn thấy người đàn ông không còn trẻ đó nhìn như thôi miên vào những vòm cây. Ta nghe cả tiếng thở dài cố nén. Đi qua nhiều những vòm cây như vậy người đàn ông đó quay lại nói với ta: Thảo Mộc ơi đưa ông ấy vào vòm cây kia đi, hôn một cái hôn vụng trộm đi. Ta phá lên cười nắc nẻ. Trời ạ, giá như ta có thể nói to cho người đàn ông đó biết khi anh đang mải ngó vào những vòm cây để tưởng tượng sự ngọt ngào của nụ hôn thì giữa vòm trời ông ấy đã ôm chặt ta vào ngực và tặng cho ta những nụ hôn nóng bỏng.
Ngày thứ chín. Cơn đau âm ỉ cháy trong lồng ngực. Sự đau đớn này đâu phải lần đầu tiên, sao vẫn đau đớn đến vậy. Nỗi đau đớn không có vắc xin phòng chống. Để hơn một lần ta đã từng nguyền rằng, ta sẽ không để cho sự đau đớn đó lặp lại. Ta đã từng chối từ được vài lần rồi đó sao. Vậy mà sao lần này ta để mình lâm trận như vậy? Ta nằm trên giường vật vã với sự đau đớn không thể xoa xuýt. Từng nơi trên cơ thể đã từng được nụ hôn đặt vào như đang cháy lên, phồng rộp. Ta đưa những ngón tay đặt lên môi. Một đôi môi lạnh giá. Ta để tay lên trái tim, trái tim đập những nhịp rời rạc. Vậy năng lượng nào đã đốt cháy từng nơi trên cơ thể. Đó có phải là năng lượng của mặt trời, thứ mà từ khi con người được sinh đã thụ hưởng nó. Còn một thứ năng lượng nữa, đó là năng lượng của nỗi nhớ. Thứ năng lượng này sẽ vực các ngươi sống dậy và cũng dìm chết các ngươi.
... Cả đoàn kết thúc một cuộc gặp xã giao nữa. Những người đàn ông đang sắp bước vào một cuộc rượu. Người phiên dịch lần này là một phụ nữ chào tạm biệt đoàn. Ông ấy chở chị ra bến tàu điện ngầm. Ông ấy bảo ta cùng đi tiễn chị. Ta hồn nhiên lên xe. Bến tàu điện ngầm không xa, chỉ khoảng ba phút đã đến nơi. Ta hơi ngạc nhiên vì sao gần vậy mà ông ấy phải đi ô tô. Khi người phiên dịch xuống xe, ông ấy nhấn chân ga, xe lao vút đi, rồi đột ngột dừng lại bên lề đường. Ông ấy quay cửa kính và tháo dây bảo hiểm của ông ấy và của ta. Ta không hiểu ông ấy định làm gì, nếu định xuống xe thì ông ấy phải nói với ta chứ. Ta nhìn ông ấy. Và ta đã hiểu. Ông ấy đã choàng tay ôm chặt lấy ta để ta được nhận những nụ hôn mê đắm.
Đã bao giờ ta từng mơ về những nụ hôn như thế chưa nhỉ. Ồ tất nhiên là có rồi. Đó là từ rất lâu rồi. Ta đã quên rằng mình đã từng mơ như vậy. Để có lúc chợt tỉnh giấc giữa đêm trường ta nằm đếm lại những giấc mơ của mình thì ta đành để nụ hôn trong ô tô cho kiếp sau. Cái xứ ta sống là xứ sở của xe máy. Ta đã từng nhìn thấy những đứa trẻ gắn môi vào nhau khi đứa con trai đang điều kiển xe máy. Nhưng chúng là những đứa trẻ. Và nụ hôn của chúng trên đường phố ồn ã và dày kín xe gắn máy như vậy để lại cảm giác thật là kinh hoàng