Yêu anh thì ngủ với anh nhé.

Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=34943

(HGTH.VN)


Em yêu anh !

- Yêu bao lâu ? - Khang nhíu mày nhìn Trang

- Đến khi nào anh cảm thấy chán em - Trang nhoẻn miệng cười

- Ngay lúc này hả ? - Khang cười hắt ra

- Là sao ? - Trang nhàu mặt

- Là anh luôn cảm thấy chán yêu đương - Khang bỏ đi trước

Trang chạy theo, nó ôm lấy cánh tay Khang. Đây không phải là lần đầu tiên nó nói yêu Khang. Nó hiểu... Vì mỗi lần vào blog Khang, nó vẫn thấy avata treo ảnh Nghi và những entry ngập tràn những yêu thương còn chưa dứt. Xong Trang vẫn gắng gượng, vẫn chạy theo Khang vô điều kiện. Nó biết 1 trái tim tổn thương cần có thời gian để lành lại, nó không đòi hỏi Khang phải yêu nó hơn Nghi vì nó biết Nghi đến mang cho Khang tất cả những điều đẹp nhất rồi bất chợt rời bỏ để đọng lại trong Khang những tổn thất đến cùng cực, Nghi ra đi mang theo trái tim, tình yêu và cả nụ cười của Khang... Nghi chỉ để lại trên ánh mắt Khang chút buồn đến lạnh lẽo. Đôi mắt là cửa sổ tâm hồn, nhưng nhìn vào nó... Trang chỉ thấy 1 sự vô tâm đến chết người !

Trang lon ton chạy vào nhà, chào bố mẹ Khang, nó mở cửa phòng... chợt thấy Khang đang ngồi tựa lưng vào tường, Khang khẽ chạm đầu vào tường theo từng nhịp nhạc, nhắm mắt... Trên màn hình máy tính desktop là hình Nghi. Trang thấy trái tim nặng trĩu theo tiếng nhạc, nó như bóp chặt trái tim non nớt đang ngập tràn hi vọng và yêu thương trong Trang.

" Người lạ nơi cuối còn đường trong màn mưa đôi chân lang thang, nhìn về nơi xa xua tan đi giọt sương đang rơi trên đôi mắt anh... Người đó không tồn tại, người đó sẽ dừng lại, người đó chính là anh... Yêu em, mình em thôi cho dù không bao giờ được thấy em hàng ngày, được đắm say từng giờ, được em trao tình yêu và nắm tay đi suốt cuộc đời... "

Trang biết bài hát ấy. Trong điện thoại, trong iPod của Khang lúc nào cũng chỉ có duy nhất 1 bài hát ấy. Và có duy nhất 1 bức ảnh với nụ cười hạnh phúc trên môi Nghi. Trang cảm nhận cả nụ cười của Khang khi chụp cái ảnh ấy nữa... Nó đau ! Nhưng lại cố chấp nhận. Nó chạy vội đến tắt loa đi. Nó lôi Khang ra khỏi mọi suy nghĩ, Khang mở mắt từ từ nhìn Trang, không ngạc nhiên trước sự xuất hiện của Trang ngày hôm nay ở nhà Khang - dù là lần đầu tiên... Khang chỉ nghĩ " Trang cũng lì lợm thật ! "

- Anh chuyển gu bài hát đi - Trang ngồi xuống bên cạnh Khang

- Đừng quan tâm nhiều đến chuyện của anh - Khang đứng dậy đi ra ngồi trước máy tính nhìn chằm chằm vào màn hình

- Cái ảnh desktop này không đẹp - Trang ngồi lại nói theo

- Trong mắt anh nó là hiện vật có giá trị nhất - Khang bật nhạc lên

Vẫn là bài hát ấy. Trang hiểu cảm giác đau nhức trong nó lúc này chẳng thể bằng Khang được. Nó muốn hét lên để những giọt nước mắt kiềm nén bấy lâu nay trước Khang rơi ra nhưng không được, vì nó quá giỏi giấu đi những cảm xúc không cần đến vào những lúc như thế này. Bất chợt trong tiếng nhạc lẫn tiếng chuông điện thoại Khang réo lên.

Như 1 phản xạ, Khang vặn nhỏ nhạc... bấm nghe máy nhưng không nói. Trang không biết là ai đang gọi nhưng nó thấy Khang mỉm cười nhẹ.

- Anh đang ngồi nghe nhạc thôi - Khang nói

Đầu dây bên kia vẫn chưa cúp. Khang vẫn mỉm cười lắng nghe.

- Em nhớ ăn uống đều nhé, anh nhớ em !

Bây giờ chắc nó đoán được là Khang đang nói chuyện với ai. Nó đứng vụt dậy, cầm lấy cái túi sách, cảm giác lúc này trong Trang là 1 vật dư thừa, trong khi Khang chỉ bận tâm đến 1 cái với anh luôn là vô giá...

- Em về àk ? - Khang không quay ra nhìn Trang nhưng nói theo

- Ở đây như là người thừa ấy - Trang bực mình quay lại gắt lên

- Hét lên bố mẹ nghe thấy đấy - Khang vẫn gõ bàn phím không nhìn Trang

- Sao anh lại quá tốt với 1 người đã phản bội anh như thế ?

Khang chợt dừng tay khỏi bàn phím. Khang không thích ai nói Nghi như thế. Vì không ai hiểu lí do Nghi rời bỏ Khang. Khang đứng dậy tiến lại chỗ Trang...

- Em yêu anh nhiều lắm àk ? - khuôn mặt Khang không hề biểu lộ 1 chút cảm xúc nào

- Hơn cả anh nghĩ đấy - Trang gằn giọng, mắt ngân ngấn nước

- Thế em cho anh đi - Khang cười hắt ra như mọi lần, cái cười không quan tâm đến cảm xúc của ai

- Anh nói lại đi - Trang ngạc nhiên

- Yêu anh thì ngủ với anh đi - Khang nhắc lại

- Anh nói vậy mà nghe được àk ?

- Sao ! yêu mà không dám cho đi àk ? - Khang nói như cố tình đâm vào trái tim đang nồng nhiệt yêu anh của Trang

- Thế Nghi cũng đã làm như thế àk ? - Trang cười nhạt nước mắt nó rơi xuống

- Em so sánh thế có cân xứng không ?

- Anh...!!!

- Anh yêu Nghi và không cần Nghi phải chứng minh bằng cách ấy !

- Anh im đi - Trang cố nói dù cổ họng đang ngẹn chặt

- Em không dám chứng minh àk ?

Trang buông tay, túi sách rơi xuống đất. Nó thấy lồng ngực nặng trĩu, nước mắt nhòe hết maccara làm mắt nó cay xè. Nó cúi mặt để khóc nấc lên nhưng lại không thể khóc thành tiếng...

- Nếu khó thì em coi như anh chưa nói gì đi - Khang quay lưng định ra bàn máy tính ngồi nhưng Trang vội chạy lại ôm lấy phía sau Khang. Đôi bàn tay nhỏ bé của Trang cố túm chặt lấy áo Khang. Khang đứng sững lại, bỗng thấy nhói lên, trong lòng thấy quá đáng với Trang. Khang nhắm mắt mím chặt môi 2 tay vẫn buông thõng...

Trang đột nhiên, tháo từng chiếc cúc ở áo sơ mi của Khang. Khang ngạc nhiên vì Trang làm thật... sững sờ đến không biết làm gì... Bất chợt hình ảnh Nghi gợn lên trong lòng Khang.

- Em dừng lại đi - Khang gỡ tay Trang ra

- Để em chứng minh đi - Trang vẫn khóc

Khang nhìn Trang, không biết phải làm gì lúc này. Khang quá yêu Nghi và đã nói những điều không nên nói với Trang... Và giờ hậu quả là Trang đang cố gắng chứng mình tình yêu theo cách phũ phàng của Khang...

- Em có thấy mình điên không ? - Khang buông 2 cánh tay Trang ra

- Em yêu anh, em sẽ chứng minh bằng cách anh muốn !

- Em chứng minh àk ? - Khang lại cười hắt ra

- Anh đừng cười như thế nữa - Trang đánh vào ngực Khang bực bội

- Ngủ với em xong anh cũng chẳng yêu em được đâu - Khang nhìn thẳng vào mắt Trang

- Anh...!!! - Trang ngẹn lời, nó cầm túi sách rồi mở cửa chạy đi... Nó quên cả chào bố mẹ Khang. Bố Khang mở cửa phòng hỏi. Khang chỉ nói 1 câu vô tâm như bản tính vốn có " Nó bị điên đấy "

Bố Khang thở dài đóng cửa phòng lại. Khang chỉ dắt 1 người con gái duy nhất về nhà, là Nghi. Còn Trang là người con gái đầu tiên, tự tìm đến nhà Khang. Nghi là 1 cô bé rụt rè xong rất đáng yêu và cô bé có nụ cười vô tư đến kinh ngạc. Kể cả lúc nói chia tay, lúc khóc, Nghi vẫn cười nụ cười khiến Khang cả cuộc đời này mỗi lần nhớ đến phải đớn đau.

--------------------------

- Em đang lừa dối anh đúng không ? - Khang ngồi cạnh Nghi trên ghế, nó cầm điều khiển chuyển kênh nhưng vẫn hỏi

- Anh sao thế ? - Nghi nhìn Khang đôi mắt nó chợt buồn

- Em nói không đi...

- Vốn dĩ là không ? - Nghi vẫn nhìn Khang như thế

- Anh thấy có quá nhiều người vây quanh em đấy - Khang quay sang nhìn Nghi

- Nhưng em chỉ nhìn về phía anh là đủ - Nghi tựa đầu vào vai Khang rồi ôm lấy cánh tay Khang

- Anh muốn em thật sự là của anh - Khang nói

- Em vẫn là của anh mà - Nghi ngóc đầu lên nhìn Khang

- Tất cả em hiểu không - Khang cúi xuống hôn Nghi

Nghi dịu dàng hôn Khang, cái hôn như bắt đầu cho 1 chuyện khác. Khang khẽ thì thầm khi 2 đứa nằm cạnh nhau... " Anh yêu em "

Khang đưa tay, kéo chiếc khóa áo của Nghi... ánh mắt Nghi nhìn nó khác hẳn. Nhưng điều đó không ngăn được Khang, nó muốn có Nghi trong cái giây phút ấy. Nhưng có vẻ như, lòng tự trọng con gái trong Nghi khiến Nghi đẩy vội Khang ra.

- Em sao thế - Khang ngồi dậy theo Nghi

- Em mới phải là người hỏi câu này - Nghi kéo khóa áo lên

- Em không yêu anh àk ?

- Đấy có phải là lí do không ?

- Em không tin anh ?

- Đúng, anh làm em thất vọng !

- Anh làm gì ? - Khang gắt lên

- Tại sao anh không hỏi em đã sẵn sàng chưa mà gắt lên với em - Nghi gắt lại

- Yêu nhau chuyện ấy là bình thường - cuộc cãi vã xảy ra

- Đúng, nó bình thường... nhưng em là đứa không bình thường đấy !

- Em vẫn còn muốn giữ cho đứa khác nữa àk ? - Khang mất lí trí

- Anh nói cái gì cơ ? - Nghi tròn mắt

- Anh... anh lỡ mồm - Khang kéo tay Nghi

- Anh xem lại mình đi, anh định biến thành 1 thằng đàn ông dễ mất lí trí vì chuyện này thế àk ?

- Anh không cố ý, anh...!!!

- Anh biết sao không ?

- ... - Khang im lặng

- Em yêu anh, nhưng trước khi cho nhau tất cả, anh hãy học cách tôn trọng nhau đi - Nghi bước xuống ghế rồi đi

Khang chạy theo kéo tay Nghi lại. Nghi chỉ đáp lại bằng những cái vùng tay lạnh lùng...

- Em có cần quan trọng hóa lên như thế không ?

Câu Khang nói làm Nghi khựng lại

- Với đàn ông bọn anh, nó có thể là bình thường. Nhưng với con gái bọn em, nó là cả lòng tự trọng bản thân - Nghi nói nhưng không quay lại

- Không hẳn là như thế, em không hiểu, anh yêu em...

- Lí do không phải anh có yêu em hay không, nhưng em nói thật nhé - Nghi quay lại

- ... - Khang nhìn Nghi, nó sợ

- Không chỉ con trai bọn anh biết chán, em cũng biết chán nếu đi quá giới hạn !

Khang chết đứng. Người con gái mạnh mẽ đến vô tình trong Nghi đã trỗi dậy. Nó chấp nhận để Nghi mở cổng đi, nó chỉ nghĩ Nghi giận rồi sẽ nguôi... Nhưng nó nhầm, Nghi là 1 người con gái quá tự trọng.

1 ngày, 2 ngày... ngày thứ 6 Nghi không nghe điện thoại của Khang. Thời gian 1 năm yêu nhau, bỗng nhiên Khang làm Nghi thấy chán sao ? Không phải ! Khang đã nghĩ, Nghi rất bực mình với mình và đang muốn cho mình 1 bài học.

Ngày thứ 7, cuối cùng Nghi cũng nghe máy...

- Anh muốn gặp em !

- Anh có yêu em không ?

- Anh luôn yêu em !

- Vậy đừng gặp em nữa...

- Tại sao lại như thế ?

- Em yêu anh, nhưng em chưa sẵn sàng...

- Anh không cần nữa, chỉ cần như trước đây là được rồi !

- Em thấy anh mới là người đã quá quan trọng vấn đề đấy...

- Không, chỉ là lúc ấy, anh...!!!

- Em hiểu, nhưng em cảm thấy mất đi cái gì đó gọi là niềm tin...

- Anh xin lỗi, anh cần em !

- Em muốn nó đến sự tự nhiên từ 2 phía, chứ không phải khát vọng riêng anh ạk !

- Anh nói anh không cần điều ấy nữa, em gặp anh đi...

- Muộn rồi, em cố chấp anh hiểu mà...

- Không ! Nghi ơi, anh nhớ em !

- Em nói anh nghe nhé...

- ...

- Có những người em có thể yêu vài ngày rồi thôi, nhưng có những người em có thể yêu suốt đời và không bao giờ dừng lại...

- Anh không hiểu !

- Anh hãy để tình yêu của em dành cho anh không bao giờ dừng lại...

- Anh muốn thế mà !

- Nhưng anh đã bắt nó phải dừng lại !

- Sao em bảo thủ cố chấp thế ? - Khang gắt lên

- Ừk ! em là người con gái như thế...

- Ở lại với anh !

- Em sẽ về khi lấy lại niềm tin...

- Anh sẽ đợi !

- Đừng đợi, anh hãy để mọi thứ tự nhiên đi !

- Tự nhiên để em rời bỏ anh đi thật thì sao ?

- Cũng có thể, nhưng em muốn mọi thứ tự nhiên từ 2 phía...

- Em... anh yêu em !

- Ừhm ! em cũng yêu anh... nhưng hãy để thời gian khẳng định lại !

- Tại sao phải khẳng định nữa ?

- Anh yêu 1 người khác nữa đi - Nghi cười rồi cúp máy

Khang chết lặng ! Yêu người khác. Cô nghĩ trên đời mỗi mình cô chắc, cô nghĩ tôi yêu người khác cần cô cho phép àk ? Khang nhắm mắt cố gắng hít 1 hơi thật sâu rồi thở nhẹ ra. Nó kiềm nén cảm xúc tổn thương trong lòng lúc này, bởi nó trót yêu 1 cô gái quá đặc biệt và khó hiểu.

Nó là 1 đứa con trai, từ trước... chẳng yêu ai quá lâu. 1 năm ở bên cạnh Nghi... là khoảng thời gian tình yêu của nó thật nhất, nó không biết nó đã tôn trọng cảm xúc và tình cảm của Nghi chưa nhưng nó thừa biết nó đã cực kì yêu Nghi.

--------------------------

1 tháng trôi qua, Trang chạy theo Khang, nhưng Khang không thể yêu Trang. Nó cứ nghĩ đến Nghi như 1 sự ám ảnh. Nghi đang trêu đùa tình cảm của Khang chắc, Khang bần thần trên đệm. Nó nằm... và tự hỏi, không thể để mọi thứ tự nhiên như Nghi nói được. Nó bật dậy vội thay quần áo, lên xe và đi đến trước cổng trường đợi Nghi tan học.

1 tiếng sau. Trường tan. Khang đứng lặng trên hè. Không khó để tìm thấy Nghi, hiện vật luôn tỏa sáng trước mắt nó... Ừhm ! đúng thật, nó thấy Nghi, điều đầu tiên là nó thấy mọi nặng trĩu nhẹ bẫng... Nó tiến lại chỗ Nghi, Nghi đang chào bạn... Lẫn giữa người đi lại, Khang đứng trước Nghi, Nghi nhìn Khang ngạc nhiên...

- Lâu hơn em dự tính nhỉ - Nghi mỉm cười

- Dự tính - Khang nhíu mày

- Anh học đâu cách nhíu mày thế ? - Nghi đặt tay lên má Khang

- Từ khi em bắt anh phải suy nghĩ về em quá nhiều - Khang cầm tay Nghi đang đặt trên má nó kéo xuống

- Hỳ ! anh dốt thật ấy - Nghi cười

- Sao lại thế ? - Khang ngơ ngác

- Anh về đi - Nghi rụt tay lại

- Em làm sao thế, mình quay lại đi - Khang kéo tay Nghi

- 1 tháng vừa rồi anh đã ngủ với ai chưa ? - Nghi hỏi, câu hỏi khiến 1 số người giật mình quay lại

- Em hâm àk - Khang ngơ ngác đỏ mặt nhìn mọi người xung quanh, vẻ mặt nó lúc này buồn cười quá

- Em hỏi thật mà - Nghi cười mỉm nhìn Khang

- Anh chỉ cần em - Khang kéo tay Nghi lại ôm vào lòng mặc kệ cái nhìn của mọi người

Nghi nhẹ đẩy Khang ra, nhíu mày

- Anh lại không kiềm chế được cảm xúc àk ?

- Kệ anh - Khang lại kéo Nghi ôm vào lòng

- Bỏ em ra đi - Nghi cố đẩy Khang ra rồi lên xe bạn

Khang đứng chôn chân nhìn Nghi, nó cúi mặt thở dài. Xung quanh, chắc mọi người đang thầm thì cười nó, nhưng nó chả quan tâm, nó chỉ muốn ôm Nghi mãi như thế. Bỗng nhiên nó thấy thật buồn cười. Nó tự cười mình, sao mãi chưa hiểu... thật ra Nghi muốn gì ?

Tối hôm ấy, Khang vẫn nghe bài hát quen 1 tháng nay anh vẫn nghe. Từ hôm ấy Trang cũng biến mất. Khang cũng biết cách đẩy người khác đi 1 cách phũ phàng nhỉ... Nhưng sao chẳng thể dừng nhớ về Nghi.

Điện thoại réo xé tan khoảng không. Khang bật dậy vì điện thoại đang hiển thị số của Nghi.

Nó nhấc máy, như những lần Nghi gọi điện hỏi thăm khác, nó im lặng để được nghe tiếng Nghi trong im lặng... Để cảm nhận Nghi đang ngay bên cạnh.

- Anh đang chết trong vòng tay ai rồi - Nghi hỏi

- Anh đang nằm 1 mình - Khang trả lời

- Em đến gặp anh nhé - Nghi nói

- Để anh đón em - Khang cuống

- Không ! Để em tự đến...

Nghi cúp máy. Hơn 1 tháng, đây là lần đầu tiên Nghi nói sẽ gặp Khang. Khang dặn bố mẹ " tí Nghi sang cứ bảo Nghi vào phòng nhé " Bố mẹ không biết đã bao nhiêu lần hỏi 2 đứa sẽ bao giờ cưới. Gần 1 tháng không gặp Nghi, Khang chỉ biết trả lời bố mẹ rằng " Nghi phải đi xa "

Khang ngồi nghe nhạc chờ Nghi. Nghi đến, mở cửa phòng, đứng ở cửa nhìn Khang. Khang đứng dậy, nó không dám tiến lại gần Nghi. Nó chả hiểu nữa. Tự nhiên nó thấy ngại ngùng, nó đứng yên nhìn Nghi rồi cười. Nghi tiến từ từ lại chỗ Khang, Nghi khẽ ôm Khang, tựa đầu vào lồng ngực Khang... Nó nhẹ nhàng đưa tay ôm lấy Nghi...

- Em nhớ anh !

- Nhớ mà hôm nay mới gặp anh...

- Tại anh nghe lời em ấy !

- Là sao ?

- Là những 1 tháng mới đến tìm em...

- Anh nghĩ em muốn mọi thứ tự nhiên ?

- Anh hâm lắm - Nghi ôm Khang chặt hơn

Khang đặt tay lên vai Nghi, nó kéo Nghi ra để hôn Nghi. Vẫn như thế, tình yêu ngọt nơi đầu môi, 2 đứa yêu nhau đến biết cả tự tìm đến nhau những lúc nhớ nhau đến tê dại.

--------------------------

Khang đi làm về rồi đón Nghi. 3h chiều...

Nghi ngồi sau ôm Khang... Nó nhẹ hôn lên má Khang, cái ôm chặt hơn khi đột nhiên Nghi nói

- Mình yêu nhau nhé !

- Mình vẫn yêu nhau mà - Khang ngơ ngác

- Hơn bình thường ấy !

- Em trêu anh àk ?

- Em nói giống anh thôi - Nghi nói

- Em kì lạ thật đấy !

Nghi cười. Khang cũng vậy. Những điều đến tự nhiên từ 2 phía có phải chỉ là lí do cho việc Nghi không sẵn sàng đối diện với cảm xúc...

Buổi tối, Nghi ở nhà ngồi làm nốt luận văn tốt nghiệp... thì điện thoại hiện số lạ, Nghi nghe

- Ai ạk ?

- Chị là chị Nghi ạk ?

- Ừhm ! em là ai thế ?

- Em là Trang, người yêu anh Khang !

- Hỳ ! có chuyện gì thế em ?

- Anh Khang đã đề nghị em ngủ với anh ấy...

- Thế em đã làm chuyện dại dột ấy chưa ?

- Em chưa ?

- Vậy thì có gì để nói ?

- Có phải chị cũng thế, chị đã làm điều ấy chưa ?

- Chị nghĩ Khang sẽ không yêu em đâu !

- Chị lấy gì mà nói thế...

- Vì khi anh ấy đã đề nghị ngủ với em là Khang đã từ chối yêu em rồi !

- Sao chị tỏ vẻ hiểu anh ấy vậy ?

- Ý anh ấy khi nói vậy là : cho dù em có ngủ với anh ấy anh ấy cũng không yêu em !

- Chị đừng ra vẻ nữa đi...

- Còn em đừng cố làm chị nghĩ khác về Khang !

- Chả có gì mà nghĩ khác, chẳng phải lúc anh ấy thích thì anh cũng sẽ ngủ với chị àk ?

- Chị sẽ ngủ với anh ấy khi... chị muốn !

Đầu dây im lặng. Bây giờ dù có nói, có chửi mắng... thì sự thẳng thắn và thái độ bình tĩnh của Nghi làm Trang cảm thấy rằng... Mình thua !~

Sưu tầm