+ Trả Lời Ðề Tài + Gởi Ðề Tài Mới
kết quả từ 1 tới 2 trên 2

Ðề tài: Chiếc khăn tặng cha

  1. #1
    :.♥.. Sóng Trắng ..♥.:
    Vịt Lùn's Avatar

    Tham gia ngày: Jul 2011
    Bài gởi: 1,400
    Ðang: Vịt Lùn is offline
    Credits 15,729
    Được cám ơn: 2,404 lần
    19
    MASTER
     
     

    Chủ Đề: Chiếc khăn tặng cha

    ►Lượt Xem: 671 ►Trả Lời: 1
    ►Chia Sẻ:
    ►Ngày Gửi: 19-06-2012 ►Đánh Giá: ►Ủng Hộ: (hãy bấm vào nút +1)

    Chiếc khăn tặng cha

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=40200

    (HGTH.VN) Người cha nói giọng yếu ớt, rõ ràng là đã phải cố gắng lắm:



    - Con, lấy giùm ba chút nước đi con, kia kìa, vào chiếc cốc của cha ấy.



    Cô bé đang đan dở chiếc khăn len, giãy nảy lên:


    - Lại gì nữa chứ? Sao lúc nãy con hỏi cha nói không cần, cha có biết đang đan dở thế này mà dừng lại, đan lại khó lắm không?

    Nói đoạn cô bé dằn dọc đi lấy nước, nguời cha mỉm cười:

    - Xem con gái của cha đáng yêu chưa kìa, à, chiếc khăn đó con nói là sẽ tặng cha vào mùa đông tới nhỉ?

    Cô bé đặt cốc nước rõ mạnh rồi không thèm nhìn xem cha uống thế nào, quay lại cầm chiếc khăn lên đan tiếp, hẳn là bực bội lắm:

    - Chứ còn gì nữa, chẳng phải cha bảo con đan tặng cha rồi còn gì, cha có biết là con đã mất rất nhiều thời gian không, bạn bè con lúc này đang chơi ngoài công viên đấy.

    Rồi như có vẻ oan ức quá, cô bé gắt lên:

    - Vậy nên, cha đừng hỏi nữa có được không?

    Người cha thấy vậy không hỏi thêm nữa, mà chăm chú nhìn con, vẻ mặt rất hạnh phúc, nhưng sâu thẳm trong ánh mắt ông là một tình yêu khôn xiết, xen lẫn nỗi lo lắng, hẳn phải đang nghẹn ngào lắm nhưng ông không thể khóc trước mặt con gái được.

    Đã hơn một năm nay ông nằm liệt giường, sự sống giờ như một sợi chỉ mong manh. Ông biết điều đó, vậy nên mỗi khi con gái tan trường về, ông lại tìm đủ mọi cách để cho con gái mình luôn ở bên mình, vì thế, cô bé 15 tuổi, mỗi khi gặp cha lại bỗng dưng cảm thấy bực bội hẳn lên, nên từ lúc nào cô bé thấy gét cha lắm lắm, một cái gét y hệt như người lớn giận trẻ con, cô lun giãy nãy lên mỗi khi cha nhờ việc gì và luôn luôn một câu nói: “Sao cha không bảo luôn từ nãy đi, khổ thế chứ!”, cô lại càng bực tức hơn là cha nô đã bắt cô đan chiếc khăn rồi, cha cô lại còn đòi hỏi khi cô đan, phải ngồi luôn ở trong phòng của ông ấy nữa, thành ra cô bé càng thấy bực bội khó chịu lắm lắm. Nhiều khi giận cha, cô ném cả chiếc khăn đó xuống bàn rồi bỏ đi chơi mất.

    Hôm nay cũng thế.

    - Con, thay giùm cha cái áo này đi, từ hôm kia rồi còn gì, cha nghĩ nó bẩn rồi con à.

    Cô bé đứng phắt dậy ném chiếc khăn đang đan xuống bàn, hét lên:

    - Khổ quá đi, cha quá lắm, cha đi mà thay.

    Rồi cô bé bỏ đi mất.

    Người cha dõi theo, cố gượng dậy nhìn thật kĩ con gái. Ông luôn như thế, dù ngày nào cũng ngắm con gái rõ lâu nhưng ông vẫn không sao thấy kĩ được. Khi con gái đã đi khỏi, ông chỉ chực khóc, ông cảm nhận được rằng mình sẽ ra đi, chỉ trong chiều nay thôi. Thế rồi ông nhìn sang chiếc khăn len đang đan dở, cố gượng lắm nhưng ông không tài nào ngồi dậy lấy chiếc khăn được. Ông khóc òa lên:

    - Con ơi!

    Ông khóc và gọi như thế:

    - Con ơi! Con gái của cha!

    Ông thều thào gọi mãi, thế rồi ông thiếp đi.

    Cô bé mãi tối mới về nhà, như mọi lần, cơn bực tức lại tắt ngấm sau mỗi lần đi chơi về, cô trở nên vui vẻ hơn hẳn, và cũng như mọi lần, lúc ấy cô lại thích vào với cha để cha trêu ghẹo:

    - Cha ơi con về rồi này.

    Ngay từ câu nói ấy cô đã chợt rùng mình. Cô chạy vụt vào phòng như một con thỏ. Cô đứng chết lặng, ngơ ngác, choáng váng, không thể cử động được bất cứ chỗ nào. Cha cô nằm bất động trên sàn nhà, trên tay cầm chiếc khăn len áp vào ngực, và trên môi còn đó nụ cười hạnh phúc.

    Chiều hôm đó mưa rơi lạnh lẽo, người ta lặng lẽ đưa chiếc quan tài ra nghĩa trang. Từ hôm qua cô bé không khóc, không nói năng gì, trên tay chỉ cầm một chiếc khăn len đang còn đan dở. Cô bé đang nghĩ gì chẳng ai biết được. Thế rồi, người ta bắt đầu đặt quan tài xuống lòng đất. Bỗng dưng cô bé khóc òa lên, vụt chạy đến ôm chiếc quan tài cha, nước mắt giàn giụa. Cô hét toáng lên:

    - Cha ơi! Cha đi đâu thể?.... cha, cha ơi! ..chẳng phải cha rất thích chiếc khăn len nà

    Thế rồi cô quay lại chửi mắng:

    - Các người đi đi, các người đưa cha tôi đi đâu thế?

    Rồi lại quay lại chiếc quan tài đang chao đảo:

    - Xin cha… xin cha đừng đi! Con biết lỗi rồi… con xin lỗi cha, giờ thì con đã hiểu tất cả, không bao giờ con gắt cha nữa, từ nay con mất cha, không thể như thế được, con yêu cha lắm cha biết mà…

    Cô gào lên như muốn ngất đi:

    - Cha! …

    Màn mưa trôi nhanh trên nấm mồ mới đắp, một chiếc khăn len xinh xắn, quàng lên tấm bia, hẳn là người nằm dưới sẽ ấm áp vô cùng, ở nơi vô cùng lạnh lẽo và hoang vu này.
    [st]



    +5 EXP

    Bài viết ngẫu nhiên trong diễn đàn:

    • » Live Show HOÀNG CHÂU - Sao & Sao - Full...
    • » Số 5 kỳ diệu
    • » Hotgirl của Trường THPT Lý Thường...
    • » Tình Yêu Chân Thật Và Phật
    • » Nhắm thẳng mục tiêu
    • » Bí quyết nấu ăn giảm chất béo
    • » Chuông cần phải có gió...
    • » Alliana, Girl xinh VN đi du học _xinh_
    • » Bí kíp tình yêu cho 12 cung hoàng đạo
    • » Sự thật về Xứ Mộng Mơ

    Bài viết ngẫu nhiên cùng mục:

    • » Câu chuyện của cô gái 16 tuổi làm nhiều...
    • » Cách sống ...
    • » Chiếc bánh mỳ cháy
    • » Cách yêu của Ba
    • » Con cảm ơn mẹ
    • » Phép lạ từ tình thương
    • » Mẹ dạy con tự lớn thành người.
    • » Nhớ bữa cơm chiều
    • » Bà ngoại yêu của cháu!
    • » Niềm vui nhỏ con dành tặng mẹ mùa Vu Lan
    thay đổi nội dung bởi: Vịt Lùn, 10-08-2012 lúc 11:12 AM
    Đôi khi bạn cảm thấy cuộc đời này thật bất công! Bạn đã cho đi quá nhiều mà không nhận lại được bao nhiêu…
    Vấn đề thực ra rất đơn giản. Khi bạn cho đi là bạn đã nhận được nhiều hơn thế, đó là những niềm vui vô hình mà bạn không chạm vào được
    Vịt Lùn s2 Hạt Giống.
    Thành viên gia đình Toshiro

    Share |

  2. Đã có 4 thành viên nói cảm ơn tới Vịt Lùn cho bài viết có ý nghĩa:

    loicuacamxuc_2 (20-06-2012), Love.Yuna (19-06-2012), Tre xanh (19-06-2012), trunghai (19-06-2012)

  3. #2
    HGTH's Friend
    trunghai's Avatar

    Tham gia ngày: Jul 2011
    Bài gởi: 293
    Ðang: trunghai is offline
    Credits 11,897
    Được cám ơn: 865 lần
    5
    MASTER
     
     

    Nguồn từ HGTH.VN: http://hgth.vn/diendan/showthread.php?t=40200

    ĐỐI VỚI CON

    Đối với con , cha không có những cánh cò
    Không "ầu ..ơ"ru con bằng tiếng hát
    Nhưng con bỗng mềm lòng
    Khi nhìn sâu trong ánh mắt
    Một tình thương rộng lớn vô bờ
    Con quen ngủ trong lòng mẹ" ầu...ơ"
    Trong ca dao có cánh cò ấp ủ
    Trong cổ tích hằng đêm bà thủ thỉ
    Nhưng con chỉ yên lòng khi cha vẫn ở bên
    Dẫu tháng năm con không thể nào quên
    Đối với con , cha vẫn là tất cả
    -----
    Thơ Thạch Thảo
    +1 EXP
    Viết vội câu thơ chờ người đọc
    Hâm bầu rượu nhạt đợi tri âm
    Share |

  4. Đã có 3 thành viên nói cảm ơn tới trunghai cho bài viết có ý nghĩa:

    loicuacamxuc_2 (20-06-2012), Tre xanh (19-06-2012), Vịt Lùn (19-06-2012)

+ Trả Lời Ðề Tài+ Gởi Ðề Tài Mới

Chủ đề tương tự

  1. 1,3 tỉ đồng thuộc về "Chiếc khăn Piêu"
    Người gửi thanhtracnguyenvan trong khu vực Tin Tức Hàng Ngày
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 08-01-2013, 07:41 PM
  2. Truyện 355: Chiếc khăn len sau mùa đông
    Người gửi Love.Yuna trong khu vực Radio Khác
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 08-03-2012, 02:09 AM
  3. Chiếc khăn mua bằng máu
    Người gửi Meo trong khu vực Hạt Giống Chuyện Tình Hay
    Trả lời: 1
    Bài mới gởi: 23-11-2011, 08:59 PM
  4. Những chiếc khăn tắm...
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Hạt Giống Tình Yêu
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 26-06-2011, 04:34 PM
  5. Chiếc khăn quàng đỏ
    Người gửi HGTH.VN trong khu vực Hạt Giống Gia Đình
    Trả lời: 0
    Bài mới gởi: 02-08-2010, 04:52 PM

Người dùng tìm thấy trang này qua từ khóa:

truyen chiec khan tang cha

Doc truyen chjec khan tang cha

Chuyen co tich chiec khan tang

truyện chiếc khăn tặng cha

Truyen khan tang

nhung bai ca dao chiec khan

ca dao chiec khan

Thẻ cho đề tài này

Bookmarks

Textlink: ga dong tao   information website